Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

MÁI ẤM

Có bay nhảy đến đâu trong trời rộng, “phiêu du lãng tử” cỡ nào trong đời sống, người ta cũng mơ và cần một mái ấm gia đình.  Gọi là mái ấm, vì ở đó không có cái nóng thiêu đốt, đổ lửa, cũng không có cái lạnh buốt thấu xương. Mái ấm có độ ấm của da thịt người, có hơi ấm của tình người, có nồng ấm của hạnh phúc đời người, và chỉ ở trong mái ấm, ở dưới mái ấm, con người mới thực sự được lớn lên làm người một cách quân bình và toàn diện nhờ cái ấm áp kỳ diệu.  Cũng vì “kỳ diệu của độ ấm”, mà mái ấm được gọi là “tổ uyên...

“LẠY CHA, nếu có thể được ...”

Đời con là những chuyến đi, có những chuyến đi vui, chuyến đi không vui, nhưng không chuyến đi nào đã thê thảm, não nề như chuyến đi với Chúa vào vườn Cây Dầu, như năm xưa Chúa đã đưa Phêrô, Gioan, Giacôbê đi riêng với Chúa để cùng Chúa toát mồ hôi máu trước giờ lên đường chịu chết làm lịch sử cứu độ.  Đi với Chúa vào vườn Cây Dầu, con mới thấm thía nỗi đau cô đơn, cô độc khi bị bỏ rơi; nỗi khổ khi bị tẩy chay, cô lập; nỗi nhục khi bị quy tội, lên án; nỗi buồn khi lực bất tòng tâm, nỗi thất vọng khi ngày mai không một tia hy vọng....