Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

MÙA CHAY TRUYỀN GIÁO (5)

Suy Niệm 5 : TÂM HỒN CỞI MỞ, TẦM NHÌN XA RỘNG Đã là người được sai đi, nhà truyền giáo không thể là người hẹp hòi trong tư duy, cục bộ trong đường lối, nhỏ mọn trong chọn lựa, bởi người hẹp hòi tư duy không dám đi trên hành trình xa; người cục bộ, co cụm chỉ loanh quanh, luẩn quẩn với những ngõ nhỏ, lối mòn, làm sao dám lên đường mạo hiểm ; người chi li, nhỏ mọn, tính toán vặt vãnh chẳng bao giờ dám chọn cho mình tương lai mạo hiểm, và đường xa vạn dặm.   Nhưng Đức Giêsu chỉ gọi và chọn những con người có tâm hồn cởi...

TÌNH YÊU VÀ MIỆNG LƯỠI

Ta thích người có duyên hơn người đẹp, bởi người có duyên sẽ có duyên mãi, sẽ mang duyên suốt đời họ, trong khi sắc đẹp trước sau gì cũng sẽ phôi phai. Người có duyên thường giữ duyên trên môi miệng. Và cái miệng là điểm ăn khách nhất của người có duyên. Người có duyên thường khéo nói, nói làm vui người nghe, nói làm nhiều người hạnh phúc. Nhờ khéo nói, nói được thiên hạ lắng nghe, họ dễ trờ thành người thích nói, hay nói, và không mấy chốc sẽ trở thành “thợ nói chuyên nghiệp”. Tôi không có duyên như những người có duyên ăn nói này, nhưng...

VIỆC NHỎ TÌNH LỚN

Cứ mỗi dịp hành hương Lisieux, kính viếng thánh Têrêxa, tôi lại miên man hình dung cuộc đời “vô danh tiểu tốt” của một vị thánh trẻ, tuổi đời chưa tròn 24, ẩn thân trong nhà tu kín Carmel. Cô thiếu nữ đa cảm, đa tình, ướt át, rất lãng mạn ấy đã để lại cho thế giới một con đường tình yêu mới, rất thời đại: con đường “bé nhỏ của Tình yêu”. Chị Têrêxa đã sống một đời rất bình thường, bình thường đến độ khi chết mẹ bề trên đã không biết phải nói gì về chị trong lẽ an táng; vì qủa thực chị đã không làm nổi một việc lớn lao, đặc biệt nào. Đời chị...