Sáng
nay người viết nhận được thư của người bạn ở Đà Lạt. Trong thư, anh đề nghị người
viết chia sẻ với bạn đọc về chuyện ma qủy và trừ qủy. Cũng trong tuần này, người
viết được đọc thông cáo của Toà Giám Mục Đà Lạt liên quan đến việc của “nhóm trừ
qủy” của chị Têrêsa Nguyễn Thị Thương, giáo dân thuộc giáo xứ Bảo Lộc.
Thực
ra, người viết đã thực hiện một cuốn sách đặc biệt về ma qủy dầy 158 trang do
Phương Đông và Nhà Sách Đức Bà Hoà Bình đồng xuất bản tại Sàigòn. Lúc đầu, cuốn
sách có tên “Ma Qủy”, nhưng khi kiểm duyệt vào năm 2015, cơ quan...
Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020
TRONG MỘT THẾ GIỚI BẠO LỰC
Những ngày tháng cách ly vì Covid-19, sinh hoạt toàn cầu
như chậm lại, người người xem ra hiền lành, nhu mì, dễ thương hơn, và người ta
có cảm tưởng đại dịch đã giúp ai nấy ý thức hơn về cuộc đời ngắn ngủi, vô thường,
và phận người bèo bọt, mong manh như “hoa sớm nở tối tàn”, để có thể hy vọng từ
nay cuộc sống cộng đồng sẽ an bình, hoà
thuận, thân ái hơn.
Nhưng thực tế chứng minh ngược lại: bạo lực vẫn khủng
khiếp, khi “cách ly” chưa chấm dứt, dịch bệnh vẫn hung hăng hoành hành, tỷ số tử
vong vẫn trồi sụt từng ngày, thì khắp nơi trên...
TẠI SAO NGƯỜI TRẺ CÔNG GIÁO ĐI THEO GIÁO PHÁI? (4)
BẦU KHÍ THÂN THIỆN CỦA GIA ĐÌNH GIÁO HỘI
Tuổi
trẻ trong Giáo Hội được coi như trẻ thơ trong gia đình, và trẻ thơ rất cần bầu
khí yêu thương, thân thiện, được quan tâm, chăm sóc để quân bình thể lý cũng như
tâm lý. Thiếu bầu khí yêu thương, bé thơ “sẽ không lớn nổi thành người”.
Có
rất nhiều bạn trẻ bất mãn với Giáo Hội vì những lý do rất nhỏ và ít người quan
tâm, lưu ý, như đến nhà thờ mà tưởng mình đi giữa chốn không người, khi không
ai tỏ ra thân thiện, niềm nở. Đó là trường hợp của Cường, mười bẩy tuổi. Em đã chia sẻ tâm
trạng...
LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA

Đói
là thử thách đáng sợ, là tai ương khủng khiếp của con người. Cứ nhìn những em
bé gầy giơ xương, mới năm bẩy tuổi mà già như ông cụ chỉ vì đói, những thước
phim ghi lại cảnh đói năm 1945 ở miền bắc Việt Nam với hơn một triệu người chết
la liệt, chết co quắp, chết nhăn nhó tang thương vì đói đã làm rùng mình, kinh
sợ. Bởi là người ai cũng sợ sống mà thiếu ăn; làm người, ai cũng hãi sống mà phải
đói, cũng như không mấy người dám nghĩ đến cảnh...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)