Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2020

Thay Lời Kết (Lặng Lẽ Yêu Thương)

Trên đây là những dòng tâm sự không đầu không đuôi, những cục “xì-trét” to đùng, những phụng phịu, hờn dỗi, những giận dữ bất ngờ, những xót xa đột xuất, những mơ ước bâng khuâng, những mòn mỏi đợi chờ… của hai người đã một thời tha thiết yêu, nay vẫn còn yêu nhưng dật dờ, cô đơn, lặng lẽ. Bạn đọc gặp ở đây tâm sự buồn, rất buồn, vì tâm hồn hai người đang ngổn ngang trăm nỗi, không khúc chiết, phân đoạn, vì trái tim họ đang rối rắm, hoang mang, sục sôi u uất. Đây là cảnh sống của không ít hôn nhân đang khủng hoảng, là tâm sự của số đông đôi...

NÀNG (Lặng Lẽ Yêu Thương)

Mình ơi ! Hai tiếng thân thương ngày xưa mình vẫn dùng để âu yếm gọi nhau không biết đã rủ aó ra đi khỏi đời chúng mình từ khi nào ? Hai từ đơn sơ nhưng ấm áp, mộc mạc nhưng nồng nàn mà một thời chỉ cần nhìn thấy nhau là môi miệng mình đã dễ dàng thốt ra trao tặng. Hai từ quá đỗi thân quen hầu như không thể thiếu trong đời sống hằng ngày của chúng mình. Quá quen thuộc, quá cần thiết và quá dễ dàng tự nhiên trao nhau như hơi thở. Thế mà hôm nay, cũng hai từ đó nhưng sao lại hiếm hoi, xa lạ, ngượng ngùng và khó khăn quá? Cũng có...

CHÀNG (Lặng Lẽ Yêu Thương)

Giật mình tỉnh dậy, anh thấy mình nằm co trên ghế trong phòng khách, đèn bật sáng, tivi vẫn nheo nhéo tiếng cô xướng ngôn viên, bên ngoài hình như trời đang mưa và đồng hồ chỉ hơn hai giờ sáng. Không biết đêm nay là đêm thứ bao nhiêu, anh đã nằm ở đây, còn em nằm trong phòng của chúng mình trên lầu. Không nhớ được là đêm thứ bao nhiêu đồng nghiã với « anh đã quen với những đêm ngủ một mình ở phòng khách » mà từ rất lâu, chắc có đến hơn bốn năm, nếu anh nhớ không lầm, chúng mình đã không còn ngủ chung…và cuộc sống lứa đôi  ngày...