Tháng
Mười Một gợi nhớ nhiều về sự chết, người chết, và cũng nhắc nhớ sẽ đến phiên mình
chết một ngày : xa gần không biết, ở đâu không hay, cách nào không rõ, nên
mỗi năm khi tháng cầu cho các linh hồn về, nghe lòng như chùng lại, tim se thắt,
xót xa, và cổ họng đắng chát phận buồn “con
người biết mình phải chết”.
Phải
chết một ngày vì là con người, bởi đã là người thì phải chết như án lệnh từ đời
đời cho cả loài người, và cứ thế, người trước kẻ sau, bất phân mầu da, tiếng nói,
tuổi tác, giai cấp, trình độ…, người người nối đuôi nhau,...
Thứ Năm, 31 tháng 10, 2019
DA - KÊU, KẺ ĐI TÌM
tháng 10 31, 2019
CN-31TNC

Suy
Niệm TIN MỪNG CHÚA NHẬT XXXI Thường Niên, Năm C
Tin Mừng kể về nhiều
người giầu : có người thanh niên giầu đã “sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi” khi nghe Đức Giêsu đề nghị : “Anh chỉ thiếu một điều, là hãy bán đi những
gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời” (Mc 10, 21-22) ; có người giầu khi
sống thì “lụa là gấm vóc,
ngày ngày...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)