Sống
là đi, nên ngay khi còn là bào thai trong bụng mẹ, hai chân em bé đã liên tục cử
động, đạp mạnh đòi đi, và vừa chào đời, bàn chân bé như muốn lập tức lên đường...,
bên cạnh là hình ảnh người chết với hai chân duỗi dài, đơ cứng, bất động, không
còn bước đi được đã nói lên cuộc sống chính là con đường.
Nếu
sống là con đường, sống phải đi, thì con đường phải có hướng, cũng như con người
đi, thì phải biết mình đi đâu, đi đến đâu, đi về đâu, bởi người ta không thể lên
đường mà không biết đường, và đường ấy sẽ dẫn về đâu,...
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2020
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)