Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2020

CON ĐƯỜNG

      


Sống là đi, nên ngay khi còn là bào thai trong bụng mẹ, hai chân em bé đã liên tục cử động, đạp mạnh đòi đi, và vừa chào đời, bàn chân bé như muốn lập tức lên đường..., bên cạnh là hình ảnh người chết với hai chân duỗi dài, đơ cứng, bất động, không còn bước đi được đã nói lên cuộc sống chính là con đường.

Nếu sống là con đường, sống phải đi, thì con đường phải có hướng, cũng như con người đi, thì phải biết mình đi đâu, đi đến đâu, đi về đâu, bởi người ta không thể lên đường mà không biết đường, và đường ấy sẽ dẫn về đâu, đưa mình đến nơi nào.

Ấy thế mà nhiều người vẫn muốn sống mà không muốn đi, vì không bao giờ nghĩ đi mới là sống, lên đường mới đích thực là làm đời mình ; vì không cho sự sống là qúy giá, không xem cuộc sống là hồng ân, không nhận đời sống là hành trình mạo hiểm đầy thú vị vì đường sống và đích tới luôn  hứa hẹn những tốt đẹp, cao cả, thánh thiện và hạnh phúc tuyệt vời.

Bên cạnh là những người không muốn chọn cho mình một con đường, nên suốt đời quanh quẩn, lang thang, lẽo đẽo đi theo thiên hạ, mà chẳng cần biết đám đông dẫn mình đi đâu, về bến bờ nào. Cách chung, họ là những người coi thường sự sống, bất cần đời sống, và thụ động sống cuộc sống dật dờ, tầm gửi chờ ngày sự sống bỏ họ ra đi.

Còn lại là những người  cùng chung mẫu số Tích Cực khi tìm cho mình một con đường, và một hướng đi an toàn cho hạnh phúc. 

Những người ngay từ bình minh của lịch sử nhân loại đã ý thức sống là phải đi, và mục tiêu của cuộc sống là hạnh phúc, nên đã mò mẫm đi tìm cho mình con đường dẫn đến  hạnh phúc. Trên hành trình tìm kiếm, khám phá hạnh phúc lâu dài và vất vả ấy, con người đã không hoàn toàn nhất trí, đồng ý với nhau thế nào là hạnh phúc và con đường nào là con đường tốt nhất, bảo đảm trăm phần trăm dẫn đến hạnh phúc đích thực.

Đó là tình trạng muôn hoa đua nở, trăm con đường, ngàn lối ngõ đi tìm hạnh phúc : có hạnh phúc được lập trình qua đường quyền lực, công danh ; có hạnh phúc được mơ tìm qua sắc đẹp, của cải, vật chất ; có hạnh phúc ước gặp được trên đường tự do thụ hưởng mọi thú vui theo bản năng, nên trước mặt mỗi người là rất nhiều sáng kiến, vô vàn lý thuyết, vô số cẩm nang và tràn ngập kỹ năng, kỹ thuật để có hạnh phúc.

Đó là lý do khiến thế giới loài người không ngừng quay cuồng, điên đảo với đủ  khuynh hướng khác biệt, qúa nhiều chủ trương đối kháng, quan điểm trái nghịch, đường lối trái chiều cùng lúc lưu thông, như chủ nghiã tư bản, chủ nghiã cộng sản, chủ nghiã hưởng thụ, chủ nghiã khắc kỷ, chủ thuyết  duy lý, chủ thuyết  duy vật, chủ thuyết duy tâm, tất cả cùng lúc có mặt… Và  kết qủa cuối cùng sau những cây số dài dằng dặc trên đường tìm hạnh phúc, phần lớn đã khám phá ra : hạnh phúc thật hiếm hoi, nhỏ giọt, hạnh phúc mau tàn phai, héo úa, hạnh phúc hay bế tắc, cạn kiệt, hạnh phúc dễ đứt gánh, dang dở.

Trước những thất bại của con người trên đường tìm hạnh phúc, không chỉ các bậc thức giả, khôn ngoan, mà cả những đấng khai đường, mở đạo như Đức Phật Thích Ca cũng mong tìm cho đồng loại của mình một con đường hạnh phúc khả thi, khả tín.

Riêng người Kitô hữu, với niềm tin đặt vào Đức Giêsu, Thiên Chúa làm người, Đấng là Ánh Sáng cứu độ của muôn dân, là nguồn vui, hạnh phúc cho toàn thể nhân loại, đã không tìm con đường hạnh phúc nào khác ngoài Con Đường là chính Ngài, như lời Ngài đã qủa quyết : “Chính Thầy là Con Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống” (Ga 14,6).

Vì Ngài biết không ai có thể là đường, hay có thể chỉ đường cho người khác một cách chính xác, chắc chắn, bởi không ai biết hết những gì sẽ xảy ra trên đường, không người nào thấy trước những gì sẽ bất ngờ xuất hiện trên những cây số còn xa trước mặt, còn dài trong tương lai ; vì Ngài biết con người bị giới hạn bởi thời gian và không gian, nên không thể qúan triệt hết chuyện qúa khứ, hiện tại, tương lai, càng không thấy gì ngoài phạm vi rất hạn hẹp cuả một hiện tại nhỏ bé bị khoanh vùng ; vì Ngài biết thao thức, khắc khoải, ước mơ hạnh phúc của linh hồn con người thì vô hạn, tuyệt đối, nhưng khả năng, điều kiện của phận người thì tương đối, hữu hạn ; vì con người tự mình không thể đi trên con đuờng dẫn đến Thiên Chúa là Hạnh Phúc đích thực, viên mãn, đời đời, mà chỉ hạnh phúc này mới làm thoả lòng mong ước của con người, bởi con người đã mang hình ảnh của Thiên Chúa ngay khi được tạo dưng ; và sau cùng, vì yêu thương, không muốn con người mất hạnh phúc tuyệt vời và đời đời mà ngay từ thuở tạo thiên lập địa, Thiên Chúa đã muốn con người được hưởng, bởi hạnh phúc ấy  nằm trong chương trình tạo dựng của Chúa Cha, nên Đức Giêsu đã xuống thế để trở thành Con Đường cho toàn thể nhân loại tìm về Thiên Chúa là Hạnh Phúc tuyệt đối.

Là Con Đường, Đức Giêsu dẫn chúng ta đến với nhau trên những cây số của Tình Yêu, Tha Thứ, và cũng trên con đường Tha Thứ, yêu Thương nhau, chúng ta được gặp Thiên Chúa, vì Ngài là Tình Yêu, nên chỉ những ai yêu mến mới nhận ra Ngài, khác với những trái tim rực lửa ghen ghét, hận thù bị ma qủy nhào nặn sẽ không nhận ra người khác là anh em mình, và Cha mình là Thiên Chúa.

Là Con Đường, Đức Giêsu nối kết mọi người trên hành trình cùng nhau đi gặp Thiên Chúa, trên những bước chân Sự Thật, bởi trên đường của Thiên Chúa, trên đường đi theo Đức Giêsu không có gian dối, ma mãnh, lừa đảo của Satan, nhưng chỉ có Thiên Chúa là Sự Thật giải phóng, tự do, Sự Thật bao dung, thương xót, Sự Thật băng bó, chữa lành, Sự Thật phục hồi, cứu sống, Sự Thật hạnh phúc, bình an.

Là Con Đường, Đức Giêsu không để bất cứ ai đi theo Ngài phải chết, vì Ngài là Nguồn Sống, Máu Thịt Ngài là lương thực cho đoàn chiên mà Ngài là Mục Tử nhân lành sẵn sàng hiến mạng sống, “để chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10), khác với Thần Dữ luôn tìm xâu xé sự sống con người, vì chúng là Bạo Lực, Chết Chóc.

Là Con Đường, Đức Giêsu không từ chối bất cứ ai muốn đi theo Ngài, trái lại, Ngài tìm đến và đồng hành với mọi người, như đã cùng đi với hai môn đệ trên đường Emmau, khi các ông thẫn thờ, buồn bã, hoang mang, thất vọng, vì cơ đồ cứu thế vừa tan tành sụp đổ, khi Thầy của họ vừa bị đóng đinh, chết và chôn đã ba ngày.

Là Con Đường, Đức Giêsu là mái ấm cho bước chân trở về của những đứa con hoang đàng, lầm đường lạc lối, vì đường của Ngài là đường hy vọng, đường bình an, đường thiên đàng.

Và nếu Con Đường Thiên Chúa dẫn đến sự thật, tình yêu, sự sống, thì ma qủy cũng có con đường của chúng để đưa con người đến Gian Dối, Ganh Ghét, Hận Thù và Sự Chết. Hai con đường trái chiều, hai con đường đối kháng, và cả hai đều mang bản tính của người làm nên : con đường Thiên Chúa làm nên là đường sự thật, tình yêu, sự sống, vì Thiên Chúa là Thiên Chúa Tình Yêu, Thiên Chúa Sự Thật, Thiên Chúa hằng sống, còn đường của ma qủy là dối trá, ganh ghét, hận thù, chết chóc, bởi dối trá, ganh ghét, hận thù, bạo lực, chết chóc là bản chất của chúng.

Tóm lại, Con Đường Thiên Chúa chính là Đức Giêsu, Đấng là Tình Yêu, là Sự Thật và là Sự Sống. Chỉ duy nhất một mình Ngài mới là Hạnh Phúc đích thực, viên mãn, tuyệt đối và đời đời mà con người khao khát, trông mong, tìm kiếm. Ở Ngài, con người tìm được hạnh phúc của Tình Yêu, đạt được hạnh phúc của Sự Thật, nhận được hạnh phúc của Sự Sống đời đời.

Vì thế, không có Ngài, từ chối đi với Ngài, không ai có thể cho chúng ta hạnh phúc đích thực và bền vững, như môn đệ Phêrô đã có lần thưa với Đức Giêsu : “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết theo ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời” (Ga 6,68). Bởi ngoài Đức Giêsu, không con đường nào đưa con người đến được với Thiên Chúa, như chính Ngài đã khẳng định : “Không ai có thể đến được Chúa Cha mà không qua Thầy”. Cũng vậy, “nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy” (Ga 14,6.7)              

Xin Chúa cho chúng con đừng tìm con đường nào khác ngoài Chúa là Đường Hạnh Phúc đời đời, đừng tìm Sự Thật nào khác, ngoài Chúa là Sự Thật của Thiên Chúa, đừng tìm Sự Sống nào khác vì ngoài Chúa ra, chẳng có ai, cũng chẳng thần thánh nào có thể ban cho chúng con sự sống và làm cho chúng con được sống lại trong vinh quang, và hạnh phúc thiên đàng. 

     Jorathe Nắng Tím                                   

     

0 nhận xét: