Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020

COVID-19 : REMAIN IN CHRIST ! (Jn 15,4)

 COVID-19 : REMAIN IN CHRIST ! (Jn 15,4)                                  
 (Covid-19 : “ HÃY Ở LẠI TRONG THẦY !” (Ga 15,4)
Author : Jorathe Nắng Tím
Translator : A. Prisca
March 30, 2020
Jesus said: “REMAIN IN ME, AS I REMAIN IN YOU!” (Jn 15,4)
During the last days in the end of March 2020, the Covid-19 Pandemic forces most of people in the work “to stay INDOORS”. In most of countries all over the world, “Stay-at-home” orders have been increasingly launched, even mandatory curfews, travel bans and rail blockades are requested to strictly observe in a lot of cities throughout the world. The “Stay-at-home” order has seriously become like the one in the war time.
Staying at home like many others, partly because of the self-protection, the prevention from spreading the coronavirus and also because of being fined by the police, has made me feel really uneasy as I am familiar with going out very often… But tonight, during an uneasy sleep with the fear and anxieties when getting the information on the increasing number of deaths and the non-stop number of confirmed cases every day all over the world, we feel really frightened to realize it is essential that we stay in YOU, our Loving God, not just “stay inside”...
Remaining in YOU, we feel utterly calm and stay away from surrounding fears, confusion, insecurities when the coronavirus proves that it can cross any country bounderies and attack any person regardless of age, gender, race, religion, sexual orientation or any other social or personal characteristics. Besides, we will not go in a panic or get bewildered to shout out “Teacher, do you not care that we are perishing? (Mk 4,38) as the Apostles used to do among the ocean at night when a violent squall came up and waves were breaking over the boat.
Remaining in YOU, it is WORTH living this life on earth because until now we cannot find out exactly where this kind of virus originates, we cannot know precisely when a new vaccine or a new medicine to cure this dicease and we do not know what will going on for the next few months in this world. Also, we feel peace at heart thanks to the reminder that is “God alone is my rock and my salvation, my fortress; I shall not fall.” when the hidden power of the death seems to overwhelm the life of all people now, just as found in the breaking news in the state of  Hesse, Germany about Mr. Thomas Schaefer, the Minister of Finance Ministry committing suicide after “coronavirus crisis worries” on March 28 by heading into a railway track.
Our loving God, tonight we are reminded of what You have taught us as the Apostles in the old days Remain in me, as I remain in you!” (Jn 15,4). Tonight, we are invited to find out the hidden meanings of what you taught us while it seems that You have come and remained in us first.
Our loving God,
When we remain in You, do You just expect us to accept to be loved by You, to trust in You so that we are all protected in Your boundless power and forgiven in Your infinite mercy ?
Our loving God,
When we remain in You, do You just ask us never to go out of  Your merciful heart ? Because only You love us to the end and become Lamb of God, who takes aways the sins of the world.
Our loving God,
When we remain in You, do You just want us to offer you what we think at the bottom of our hearts and “ask for whatever [we] want and it will be done for [us]” (Jn 15,7) because You want us to become your disciples to bear much fruit in the close relationship with you like “a branch remains on the vine” (Jn 15,4)
Our loving God,
Pandemic Our loving God,
When we remain in You, do You just want to enrich and enhance the love in our hearts with some mistakes, some short comings, and some selfishness to become a generous love like Yours when granting us a divine strength so that we can “lay down our lives for the others” as You for the humankind. (Jn 15,12)?
Our loving God,
When we remain in You, do You want us to become your true friends and this choice of yours is the best one because You want to told us everything you have heard from God the Father (Jn 15,15) and You want us to trust that Your love is the salvation brought to everyone in this world.
Jesus Christ, you have humbly asked us to remain in your love,
Please let teach us to take advantage on this precious time, “Corora Time”, to get closer in the relationship with You by leaning on You like Mary Magdalen to “Remain in [Your] love” (Jn 15,9), by putting our hope on You like Martha in the time of Lazarus death about the resurrection and living with You forever although knowing that “Lord, if you had been here, my brother would not have died” (Jn 11,21) and also strengthen our fragile and doubtful faith like the one of  Your disciples, who returned to their former way of life and no longer accompanied [You]”. (Jn 6,66).  
Jesus Christ, God of my heart,
Please embrace me and all people of this world in Your heart, which is the Ocean of Your Mercy in the midst of this dangerous pandemic. All that people in the world need during this challenging time is LOVE, so please keep all tight in your eternal love, especially those who are lonely, marginalized, and suffer in silence as well as those who hate me, envy of me, misundertand me and accuse me of bad things. I’d love to offer you all of sufferings, my harship, my difficulties in my life as the sacrifice to you to request the grace and blessings for the above- mentioned people .
Jesus Christ,
The world is sinked in fear, in axieties and in darkness in the midst of Covid-19 Pandemic because many people do not put their faith into God the Almighty Father and Lord of Mercy. In unity with the Universal Church, we long that all people remain in Your heart to realize it is the only true and enteral shelter because You are the loving and forgiving Lord, rich in kindness and slow to anger. 
Jesus Christ,
The world is sinked in troubles and despair because people have trusted for a long time that humandkind can achieve absolute and enormous power on other creatures and even nature. In unity with Pope Francis, at his eighties, who takes tremendous responsibility on his shoulders, we turn to You as the God of Hope with You Word alone having the power to save all.
And tonight, our Loving God, in communion with All Saints, All Souls and the Vietnamese Church as well as the Universal Church, we beg You to save all people living amidst the darkness of the pandemic, regardless of race, religion, political views or social status and to become JOY, HOPE and GIFT OF SALVATION for all peoples when we remain in You, the Almighty Merciful Savior.

GIỚI LUẬT MỚI


Thứ Năm Tuần Thánh : Tình Yêu Quỳ Xuống Rửa Chân
Đức Ái Kitô giáo được gọi là “Giới Luật mới” vì Đức Giêsu đã đem đến cho nhân loại những “định nghiã mới” về Tình Yêu, và những “thái độ yêu thương mới phải lựa chọn.
Tin Mừng Mátthêu đã ghi lại rất chi tiết về Đổi Mới tận căn rễ này: “Anh em đã nghe Luật dậy rằng : Mắt đền mắt, răng đền răng. Còn Thầy, Thầy bảo anh em : đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa. Nếu ai muốn kiện anh để lấy áo trong của anh, thì hãy để cho nó lấy cả áo ngoài. Nếu có người bắt anh đi một dặm, thì hãy đi với người ấy hai dặm. Ai xin, thì hãy cho ; ai muốn vay mượn, thì đừng ngoảnh mặt đi” (Mt 5,38-42).
Tình yêu đồng loại theo Luật Môsê mà không ai đã dám lên tiếng phản biện, phê bình bỗng nhiên bị Đức Giêsu đặt lại với định nghiã mới, thái độ biểu lộ mới: Nếu tình yêu theo Luật Môsê từ bao đời đã chỉ đòi người tín hữu chu toàn nghiã vụ “mắt đền mắt, răng đền răng”, nghiã là ai đánh tôi, tôi có quyền đánh lại, ai làm hại tôi, tôi có quyền trả đũa cho phải phép công bằng, thì Giới Luật mới sẽ chỉ gọi là Tình Yêu khi bản thân bị thiệt hại vì thiên hạ xử ép mà vẫn tha thứ; thân mình chịu  thiệt thòi đến nỗi mất cả áo trong áo ngoài, vì lòng tham của người khác, mà vẫn vui tươi; cái tôi bị thua thiệt đủ kiểu đủ cỡ mà vẫn chan hoà, rộng lượng, không khép dạ đóng lòng.
Tình yêu theo Giới Luật mới ấy đã không chỉ dừng lại ở định nghiã và thái độ không oán thù, không “cân đo đong đếm”, tính toán hơn thiệt, mà còn đi xa hơn đến một bất ngờ lý thú: “Anh em đã nghe Luật dậy rằng : Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em : hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính” (Mt 5,43-45).
Và đòi hỏi phải yêu cả kẻ thù, cầu nguyện cho kẻ ngược đãi, bách hại và thi ân cho người vu oan, nguyền rủa mình đã hoàn toàn đảo ngược quan niệm, cũng như định nghiã về Tình Yêu của bất cứ con người nào trên thế gian từ cổ đến kim, kể từ khi có loài người cho đến ngày tận cùng của nhân loại.
Vâng, chỉ một mình Đức Giêsu, “Thiên Chúa Tình Yêu làm người” mới có thể đem đến định nghiã mới của Tình Yêu, định nghiã hoàn toàn mới lạ, không chút gì giống với định nghiã tình yêu của con người bình thường, vẫn thường hiểu giữa nhau, khi yêu nhau trong đời thường. Lý do đơn giản: vì Thiên Chúa là Tình Yêu đích thực, Tình Yêu vô cùng và đến cùng, Tình Yêu hiến mạng sống cho người mình yêu, và không như tình con người chỉ có thể yêu kẻ yêu mình, thương người thương mình, vì tình yêu ấy có chung khởi điểm và đích điểm là bản thân mình, bắt đầu từ “cái tôi”, và lại trở về với “cái tôi”.
Làm bỡ ngỡ các môn đệ với định nghiã mới về Tình Yêu và thái độ mới phải có khi yêu thương, Đức Giêsu đã không dừng ở đó, nghiã là không dừng lại ở đòi hỏi: đích tới của Tình Yêu phải là người mình yêu, chứ không còn là mình, nhưng Ngài còn đưa các môn đệ ra rất xa, rất sâu trong đại dương yêu thương của tình Ngài, khi qùy xuống rửa chân cho các ông trong bữa ăn sau cùng, trước khi từ giã các ông lên đường chịu khổ hình và tử nạn.
Thực vậy, không giây phút nào cảm động hơn khi Đức Giêsu trong bữa ăn chia tay đã “đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Đức Giêsu đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau” (Ga 13,4-5).
Ở đây, chúng ta cùng chia sẻ tâm tình của môn đệ Simôn Phêrô, khi ông thưa với Đức Giêsu, khi Ngài đến rửa chân ông: “Thưa Thầy! Thầy mà lại rửa chân con sao?” (Ga 13,6).
“Thầy mà lại rửa chân con sao?”, vì Phêrô vẫn ở trong quan niệm và định nghiã bình thường của tình yêu đời thường, nghiã là tương quan giữa Thầy và trò, giữa sư phụ và môn sinh, dù có yêu thương đến đâu vẫn có giới hạn, vẫn còn hàng rào vô hình của giai cấp, trình độ không thể vượt qua, nên tình yêu của Thầy dành cho mình dù có bao la đến đâu cũng không thể xẩy ra tình trạng thầy - trò ngang hàng, và tệ hơn là lúc này đây, Thầy đang cúi mình thật sâu, sát tận bàn chân lem luốc, dơ bẩn của mình mà rửa và hôn. Phêrô đã hoàn toàn không hiểu ý muốn của Đức Giêsu khi rửa chân các ông là xuống thấp đến tận cùng bất xứng, yếu đuối, tội lụy của các ông để yêu các ông vô cùng và đến cùng. Một định nghiã hoàn toàn mới về tình yêu: Yêu ai là xuống thấp đến tận cùng với người mình yêu đã làm choáng đầu óc người môn đệ Phêrô.
“Thầy mà lại rửa chân con sao?”,  vì Phêrô quen yêu cái kiểu: người trên yêu kẻ dưới, người có quyền yêu kẻ dưới quyền, ông chủ yêu gia nhân, “chồng chuá” yêu vợ như yêu “đầy tớ”, mà đặc tính của kiểu yêu có thứ hạng, cấp bậc này là tuy yêu nhưng không quên mang theo uy quyền, tuy thương nhưng không rời bỏ ngai vàng, ngôi báu, tuy chiều nhưng sẵn sàng biểu dương sức mạnh của kẻ toàn quyền thống trị, nên khi được Thầy rửa chân, người môn đệ trưởng nhóm đã không thể hiểu nổi tình yêu ở Thầy mình lại đảo ngược hết những gì ông quen sống, quen làm, vì từ nay, với Đức Giêsu, yêu ai là trở nên như người ấy trong mọi sự, để gánh lấy tất cả nặng nề thân phận của người mình yêu.    
“Thầy mà lại rửa chân con sao?”, vì Phêrô từng nghĩ: tình yêu là một giá trị lớn, nên khi cho ai giá trị lớn ấy, ta có quyền đòi người ấy một gía trị khác cũng phải lớn tương tự, kiểu “hòn đất ném đi, hòn chì ném lại”. Đó là lý do khi yêu ai, ta luôn muốn người ta yêu phải làm theo ý ta, phải chiều theo điều ta muốn, phải thực hiện đường lối ta đề ra, bởi tự thâm tâm, ta đã coi tình yêu của mình dành cho người ấy là một giá trị rất lớn, không thể để bị coi thường, thờ ơ, phí phạm mà không làm ta phật lòng, bực bội, phẫn nộ, hận thù. Đó cũng là lý do khi yêu ai, ta luôn có khuynh hướng độc quyền thống trị, độc quyền làm chủ người ta yêu, mà không còn nghĩ đến hạnh phúc quan trọng và nền tảng của người ấy là Tự Do.
Như mọi người, Phêrô cũng nghĩ Thầy có quyền đòi hỏi mình phải đáp trả, phải “biết điều” với tình Thầy, biết cư xử với lòng thương của Thầy, nên hốt hoảng khi Thầy qùy mọp rửa chân ông. Ông không thể ngờ tình yêu của Thầy dành cho các ông là tình yêu từ bỏ hoàn toàn chính bản thân, tình yêu không còn giữ lại cho mình bất cứ sự gì, tình yêu dâng hiến đến cùng, tình yêu trao ban không đắn đo, do dự.     
“Thầy mà lại rửa chân con sao?”, vì Phêrô quen yêu theo kiểu “hai bên củng có lợi”, nên giật mình khi Đức Giêsu đòi ông để Ngài rửa chân (x. Ga 13,8), vì ông nghĩ “chẳng ai yêu người khác mà không tìm thấy mình trong đó, và chẳng ai yêu tha  nhân mà chịu để bản thân phải thiệt thòi”. Và ông đã sững sờ khi Đức Giêsu âu yếm rửa chân ông, mặc cho ông khó nghĩ, ngại ngùng. Ông đâu hiểu rằng Giới Luật mới của Thầy từ nay chính là yêu thương đến xóa mình, đến chỉ thấy người mình yêu trong tình yêu, như tình yêu hiến mạng sống là tình yêu tình nguyện hủy bỏ luôn chính hiện hữu của mình cho người mình yêu, mà không xót xa, tiếc nuối (x. Ga 15,13).
“Thầy mà lại rửa chân con sao?”, vì Phêrô đã quen với tình yêu tuy qủang đại nhưng đòi có quyền bao bọc, tình yêu tuy hào phóng nhưng đòi có quyền kiểm soát, thanh tra, tình yêu tuy tận tụy, nhưng đòi quyền chế tài, giám định, nên không hiểu được tại sao Thầy lại xuống thấp đến tận chân mình, bởi thấp qúa như thế thì quyền tìm đâu ra không gian mà thi thố, lực tìm thế đứng nào mà giương cao ngọn cờ, nên ông đã hốt hoảng mất tinh thần, và chỉ định thần khi Đức Giêsu cắt nghiã cho các ông :
“Anh em gọi Thầy là ‘Thầy’, là ‘Chúa’, điều đó phải lắm, vì qủa thật Thầy là Thầy và là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em” (Ga 13,13-15).
Thực vậy, Giới Luật mới là giới luật duy nhất Đức Giêsu đã muốn những ai muốn đi theo Ngài phải tuân giữ, nhưng Giới Luật ấy không như bất cứ giới luật nào khác của con người, dù chung một tên gọi Tình Yêu, bởi Tình Yêu từ nay theo Giới Luật này mang một định nghiã mới, một nội dung mới, một ý nghiã mới,  đòi một thái độ mới, chọn lựa mới, do nhu cầu phải trở nên con người mới thuộc về Đức Giêsu, Nguồn Sống mới của nhân loại.
Đi theo Ngài từ nay là yêu một cách hạ mình, quên mình, xóa mình, từ bỏ mình, hiến dâng chính mình, nên yêu ai là vác Thánh Giá với họ, vác Thánh Giá cho họ, vác Thánh Giá vì họ, để chuyện tù đầy, mất mạng vì yêu thương là chuyện đương nhiên, chuyện phải khóc lóc, sầu khổ vì người khác là chuyện bình thường, chuyện chịu xỉ vả, oan sai, vu khống, vì “làm ơn mắc oán” là chuyện không có gì phải ầm ĩ, chuyện phải đi hầu toà, ra trước bàn dân thiên hạ để chịu phỉ nhổ vì bác ái là chuyện cơm bữa của người môn đệ muốn đi theo Đức Giêsu trên con đường Giới Luật mới Yêu Thương, bởi từ nay, tình yêu nơi người môn đệ không còn thuần là tình yêu  con người, theo cách thức con người, theo định chế, quy ước giữa con người, nhưng là tình yêu của chính Thiên Chúa Ba Ngôi, Tình Yêu của Ngôi Lời nhập thể, Tình Yêu đã làm Thiên Chúa chạnh lòng và tự nguyện mặc lấy xác phàm để xoá mình, hiến mình chuộc tội phàm nhân (x. Pl 2, 6-8). 
Cũng chính vì Tình Yêu của Giới Luật mới không còn đơn thuần là “hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù” như Luật cũ dậy (Mt 5,43), mà đường đi theo Đức Giêsu trở nên khó khăn, chông gai, gập ghềnh cho những ai muốn đi theo Ngài, như chính Ngài đã khẳng định: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được (Mt 10, 38-39).
Bởi từ nay, chỉ còn lại một Giới Luật yêu thương, khi phải noi gương Đức Giêsu trong bữa tiệc ly từ bỏ mình, khi “đứng dậy, rời bàn ăn” là vị thế, chức vụ, uy quyền, ngai toà, vương trượng, lãnh địa, lực lượng, ảnh hưởng, phe cánh; là xóa mình toàn diện, toàn phần, toàn tập khi “cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng” là những gì mình có, mình là, mình có quyền thụ hưởng, thi thố; là sẵn sàng hiến mình đổ máu, mất mạng khi “đổ nước vào chậu”; là khiêm tốn xuống sâu đến tận cùng, sát cạnh bàn chân của người yếu đuối, bé nhỏ, không là gì đối với mình, khi “rửa chân và lấy khăn thắt lưng mà lau”.  
Và suốt đời làm môn đệ Đức Giêsu, chúng ta mãi mãi và không ngừng được Ngài mời gọi đi trên con đường Thánh Giá Yêu Thương này, bởi Ngài là Đường, con đường Tình Yêu duy nhất, con đường duy nhất là Tình Yêu đã được Ngài định nghiã lại và cho một giá trị siêu nhiên, cứu rỗi. Ngoài con đường Tình Yêu như Giới Luật mới, Đức Giêsu đã không ban một lệnh truyền nào khác, như chính Ngài đã qủa quyết với các môn đệ trước giờ chia tay: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này : là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13,34-35).  
Jorathe Nắng Tím

MẦU NHIỆM CỦA TÌNH YÊU

Suy Niệm THỨ NĂM TUẦN THÁNH
Chi tiết rất quan trọng về phiá các tông đồ trong bữa ăn Vượt Qua, trước khi Đức Giêsu rời bỏ thế gian và những người Ngài yêu thương và yêu thương đến cùng (x. Ga 13,1), đó là Phêrô đã không thể cầm lòng khi Đức Giêsu đến chỗ ông và qùy xuống rửa chân ông: “Thưa Thầy! Thầy mà lại rửa chân cho con sao?”. Đức Giêsu trả lời: “Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu”. Ông Phêrô lại thưa: “Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu!” Đức Giêsu đáp: “Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy” (Ga 13,6-8).
Việc làm của Đức Giêsu chắc chắn làm ngạc nhiên các tông đồ, và các ông không hiểu chuyện gì sắp xẩy ra, cũng như chuyện gì Thầy các ông muốn nói, nên phản ứng “không để Đức Giêsu rửa chân cho mình” của Phêrô cũng là phản ứng tự nhiên của Nhóm Mười Hai, và của chúng ta nữa, nếu hôm nay Chúa cũng đến và qùy xuống rửa chân chúng ta.
Nhưng tại sao các ông đã vâng lời để Đức Giêsu rửa chân? Thưa vì nếu không để Ngài rửa chân, các ông sẽ không được chung phần với Ngài (x. Ga 13,8).
Bởi trong bữa ăn sau cùng này, Đức Giêsu muốn đánh dấu một cách trang trọng con đường Vượt Qua của Ngài, con đường mà chính Ngài sẽ đi, cũng như tất cả những ai muốn đi theo Ngài.
Như dân Do Thái xưa đã lên đường Vượt Qua đất nô lệ Ai Cập để về Đất Hứa, và cuộc Vượt Qua này đã được ghi dấu bằng một bữa ăn của người lữ hành sắp lên đường, như sách Xuất Hành đã ghi lại: “Bắt một con chiên cho gia đình mình, mỗi nhà một con. nếu nhà ít người, không ăn hết một con, thì chung với người hàng xóm gần nhà mình nhất, tùy theo số người” (Xh 12,3-4), và “các ngươi phải ăn thế này: lưng thắt gọn, chân đi dép, tay cầm gậy. Các ngươi phải ăn vội vã: đó là lễ Vượt Qua mừng Đức Chúa” (Xh 12,11).
Cũng trên con đường Vượt Qua, như dân Thiên Chúa đã vượt qua biển đỏ, Đức Giêsu đã muốn các tông đồ chung phần Vượt Qua với Ngài trên con đường Vượt Qua của Ngài: vượt qua sự chết để sống lại vinh quang với Ngài.
Đây chính là Con Đường Vượt Qua của Đức Giêsu, và trên con đường này, mỗi người Kitô hữu cùng Đức Giêsu vượt qua khi “loan truyền Chúa chịu chết, và  tuyên xưng Chúa sống lại cho tới khi Chúa đến”.
Con đường Vượt Qua ấy được chính thức thiết lập và công bố trong bữa ăn mừng lễ Vượt Qua cuối cùng của Đức Giêsu trên dương thế (x. Ga 13,1). Con đường Vượt Qua ấy đã được xây dựng bằng ba mầu nhiệm:

1.   Mầu Nhiệm Thánh Thể:
Đức Giêsu đã thiết lập bí tích Thánh Thể để Mình và Máu của Ngài trở nên lương thực cho lữ khách trên đường Vượt Qua: vượt qua cõi thế gian, vượt qua mưu chước ma qủy, vượt qua các tính hư tật xấu, vượt qua cái tôi lười biếng, gian tham, kiêu ngạo, và mục đích của Vượt Qua là đến được với Đức Giêsu, Thiên Chúa cứu độ.
Như dân Do Thái xưa cần “của ăn đường” trên hành trình Vượt Qua, đoàn chiên của Đức Giêsu cũng cần “của ăn đường”, nhưng khác với dân Do Thái, đoàn chiên được ăn và uống chính Thịt và Máu của Ngài, Mục Tử nhân lành sẵn sàng hiến mạng sống mình vì đoàn chiên, để chiên được “sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). 
2.   Mầu nhiệm thiên chức Linh Mục:
“Được chung phần” mà Đức Giêsu nói với Phêrô và các tông đồ không chỉ là Thánh Thể, mà còn là thiên chức Linh Mục mà Ngài ban cho các ông, thiên chức tư tế để tế lễ, thiên chức thừa tác viên của ơn cứu độ do lòng thương xót được tuôn đổ từ mầu nhiệm Thánh Thể, trung tâm của đời sống Kitô hữu.  

3.   Mầu nhiệm Đức Ái Kitô giáo:
Khi rửa chân cho các môn đệ, và cắt nghiã: Anh em gọi Thầy là “Thầy”, là “Chúa” điều đó là phải lắm, vì qủa thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em” (Ga 13,13-14), Đức Giêsu đã nâng đức ái Kitô giáo lên hàng mầu nhiệm, vì đức ái ấy không còn là hành vi bình thường, tự nhiên nhưng từ đây là hành vi siêu nhiên, mang một giá trị siêu nhiên, bởi đó là chính hành vi của Thiên  Chúa.
Khi truyền cho các môn đệ “hãy làm như Thầy đã làm cho anh em”, Đức Giêsu đặt việc rửa chân cho nhau giữa các ông là việc làm phải được thực hiện; tinh thần  khiêm tốn phục vụ nhau là một bắt buộc đối với những ai đi trên con đường tình yêu của Ngài, nên không khiêm tốn phục vụ nhau, người môn đệ không xứng đáng đi theo Thầy mình, vì con đường Ngài đi, cũng là con đường những ai theo Ngài phải đi, đó là “yêu thương đến cùng” và “chết cho người mình yêu”.
Thực vậy, cả ba mầu nhiệm đều phát xuất từ một mầu nhiệm lớn: Thiên Chúa là Tình yêu. Vì yêu thương, Đức Giêsu đã ở lại với nhân loại đến tận thế bằng trở nên Thịt, Máu trong bí tích Thánh Thể; vì yêu thương, Ngài đã lập bí tích truyền chức để ban cho nhân loại thừa tác viên của Tình Yêu thương xót; cũng vì yêu thương, Ngài đã ban một giới luật mới, thay thế luật lệ xưa, lề lối cũ, đó là: “Anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13,34-35).
“Ở điểm này”, và chỉ ở điểm này là lòng yêu thương nhau như Thiên Chúa đã yêu thương, chứ không yêu thương như kiểu con người, theo quan niệm tình yêu của con người, được thúc đẩy bởi động cơ trần thế, chúng ta mới  được gọi là môn đệ Đức Giêsu, mới xứng đáng đón nhận mầu nhiệm Thánh Thể, mới là những thừa tác viên chân chính của Tình Yêu Thiên Chúa, dung mạo của Đức Giêsu nhân hậu, như Ngài là dung mạo đích thực của Chúa Cha giầu lòng thương xót.

Jorathe Nắng Tím      

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

COVID-19: LIVING OUR FAITH




COVID-19: LIVING OUR FAITH

Author : Jorathe Nắng Tím
Translator : A.Prisca


There can be no doubt that the Coronavirus (Covid-19) Crisis has generated the fears and anxieties seriously all over the world besides the increasing number of deaths and the non-stop number of confirmed cases every day as the World Health Organization has declared it “a global health emergency”


What happening around the world now is the 'stay-at-home' order, the guidelines to "stay at home to the maximum extent possible, to travel only if necessary and make sure to practice social distancing." Moreover, mandatory curfews or travel bans are required in a lot of areas at high risk in every part of the world;  non-essential travel across borders of most of countries is restricted; tourism and recreation related travel is considered non-essential. Likewise, Churches around the world fight to prevent the spread of the coronavirus by suspending public Masses and are moving liturgical celebrations online. Pope Francis, in an interview with the Italian daily newspaper, “La Repubblica”, gave a common message to halt the spread of the coronavirus by nourishing our spiritual life with Mass and prayers, but doing it from home.

  However, while a big number of Bishops, Priests and lay people around the world follow Pope Francis to encourage the online services and to restrict ministries with a large number of people, some other people does not agree with these measures with the different aggressive opinions, even from some famous Cardinals in Rome or Bishops in France. They think that this is an action that does not express strong faith in the middle of crisis and suppose that the Church belongs to Jesus Christ , so it is the best time to witness the Church lives beyond any threat of pandemics like coronavirus in the world and to show the utmost trusting in God of the faithful by keeping all things as usual.

  As the coronavirus (Covid-19) continues to spead and Catholic people are reacting in a

variety of ways, I humbly share some of my own reflections on the way Pope Francis and most religious leaders are facing the pandemic.


01.         On the Motherhood of the Church The Church has the courage of a mother who knows that she must protect her own children from the dangers.
If we look at the Church as a strong administrative structure or  a defensive fortress of catechism, we will not be able to understand the meaning and  the value of some recent pastoral decisions  against the main threats to the life of the faithful affected by Covid 19.

  In the decisions to suspend public Masses and liturgies, the Church, with immense maternal love, behaves like a mother with the right to protect her children at any cost and trusts that God

gives the precious gift of Life to people on earth and God wants to treasure and keep them safe in any risky situations.
When choosing Abraham to be the father of His own people, God gives him the only child called Isaac in the situation that Abraham and his wife are out of the age of fertility (cf. Gn 17,15-19) to let him know God he worships is God of Life and God the Granter of Life. Moreover, when Abraham shows his obedience to make his only son become God’s burnt offering and God chooses the ram in place of Isaac, once again, God wants to reveal that : He does not want the human life as a burnt offering because human beings is the precious gift of Life from Him.


Similarly, the Church’s authority, the image of the Good Shepherd with the ultimate love for the sheep as the faithful, has given some strong decisions in facing the Covid-19, which may bring some disappointment or upset to the faithful, just because of the love and the duty of the the Good Shepherd to prevent the faithful from the threatening of Covid-19 spreading increasingly every part of the world day by day.  

 02.          Be cautious in discerning the Law Values and Human Values
    Responding angrily or expressing negative feelings to the suspending public Masses, restricting gathering for devotions or other measures during this Coronavirus time leads us incidentally to follow the lawful way of the scribes and the Pharisees, who debate with Jesus about the Sabbath and accuse him of the unlawful cure on the sabbath the man with the withered hand (cf. Lk 6,6-10 ; Mk 3,1-6). Responding to them, Jesus confirms that anything good should be done for the sake of the life and the happiness of human beings because The sabbath was made for man,  not man for the sabbath  (cf. Mk 2,27) and it is lawful to do good on the sabbath rather than to do evil, to save life rather than to destroy it (cf. Lk 6, 9).”  Indeed, the happiness of human beings has to be put in the top priority to express the great glory of God as well as to satisfy the demand of the new commandment, that is love one another.  

     Therefore, facing the outbreak of Covid-19 threatening the life of all faithful over the world, the Church’s authority has to officially issue some guidelines , measures and restrictions just for the protection and the common good of the faithful. It cannot be considered as the actions against God’s law or commandments.

      Showing some disappointment to the Church’s authority about the supension of all public Masses, Liturgies or gathering for devotions during the Coronavirus time means that we have paid too much attention to the external rituals while the act of love and faith can never be limited or restricted in any chapel or sygnagogue in the world. What we should focus on now is not merely observing or following outer religious rituals but seeking God’s kingdom by going within our hearts and minds to discover and become one with God’s presence within through inner prayers like meditation or contemplation and through some active devotions like praying with the Rosary or praying with the Novena to Our Lady of Knots.




    It doesn not mean that we deny the existing Church with the clerical hierachy and the structures of dioceses, parishes, chapels to withdraw ourselves into the private way of worship because the Church is the family, the loving community, the people of God travelling together as the Body of Christ  to the Kingdom of God under the leadership of Jesus Christ ; therefore, in any circumstances or conditions, we have to witness that the Communion is at the heart of the Church's selfunderstanding” and the Unity is demanded for all Christians to gather together all people and all things into Christ .
It is the Unity in the Church that we worship God completely in Spirit and truth, not depending on any visible temple or any chapel in a certain place.

It is the Communion of faith that we can fully participate in the vitality, the activeness and the love of the Church, the beloved bride of Christ, in such situations that we cannot celebrate Masses publicly, gather for devotions and Adorations or doing some ministries with a great number of people.

Obviously, Covid-19 pandemic puts all Christians in the world into a challenging situation that they hardly ever faced. In such a special time like this,

* we need to understand exactly the deep meaning and the values of faith of the decisions from Pope Francis and worldwide diocesan bishops, together with all governments,  to stem spread coronavirus.

* we need to be particularly strong in faith to live the spirit of obedience to the Church’s authority through following strictly any decisions from them on preventing the spread of coronavirus.

* we need to be absolutely calm and very wise so as not to fall into the trap of Satan, who raises the voice of disobedience in our hearts and forces us react negatively to the Church’s authority , then to weaken our trust and love for the Mother Church and make us get out of the unity with other Christians globally.

In unity with the Universal Church, let us pray to God so that all the world can be saved from the dangerous Covid-19 Pandemic and be granted with the inner peace with the genuine spirit of unity and obedience to the Church of the sheep to their Good Shepherds , “with the odour of the sheep”, who can call each by name and  will lay down their life for the sheep”. (Jn 10,15)

Covid-19: “HÃY Ở LẠI TRONG THẦY!” (Ga 15,4)



    Những ngày cuối tháng Ba 2020, đại dịch Covid-19 cầm chân hầu như toàn thế giới trong nhà mình. Hầu hết các quốc gia có dịch đã đồng phát lệnh cô lập: ai nấy phải ở trong nhà, chưa kể nhiều khu phố, thành phố hoàn toàn bị cách ly, bị triệt để phong toả đến đáng thương và nghiêm lệnh: “Hãy ở trong nhà” trở thành lệnh chiến đấu trong một quốc gia đang lâm chiến.
Như mọi người, con phải ở trong nhà, phần vì sợ bị người khác lây nhiễm, phần vì sợ cảnh sát phạt tiền. Ở trong nhà, con cảm thấy tù túng, khó chịu, vì quen đi lang thang, quen tính bay nhẩy… Nhưng đêm nay, trong giấc ngủ chập chờn vì lo sợ, kinh hãi khi con số tử vong và lây nhiễm trên thế giới tăng lên vùn vụt, con giật mình thảng thốt nhận ra: nhu cầu đích thực của chúng con là phải ở trong Chúa, chứ không chỉ ở trong nhà…
Ở trong Chúa, chúng con mới cảm thấy bình an, vì có ở ngay trong nhà, giữa bốn bức tường cao kín, cộng thêm hàng rào kiên cố quanh sân, tâm hồn chúng con cũng không khỏi xao xuyến, băn khoăn, lo âu, bồn chồn, bất an bất ổn khi dịch bệnh đã làm chứng cho nhân loại biết sức mạnh tàn phá không biên giới của nó, khi chẳng nể nang ai, cũng không do dự, ngần ngại trước bất cứ địa hạt, lãnh vực cấm kỵ nào của loài người.
Ở trong Chúa, chúng con mới thấy tâm hồn không còn sợ hãi, khi chung quanh dịch bệnh đe dọa, thần chết gầm gừ đòi mạng. Mấy tuần đầu thì chỉ người già phải ra đi vì kháng tố yếu, nay thì em bé chưa một tuổi, thiếu niên đầy sức sống, thanh niên vạm vỡ, lực lưỡng cũng có tên trong danh sách được gọi về bên kia thế giới, mà  thần chết Covid-19 không chút ngượng ngùng xướng danh.
Ở trong Chúa, chúng con mới không hốt hoảng, hoang mang, như các tông đồ đã hoang mang, hốt hoảng trên thuyền giữa biển hồ, khi sóng gió nổi lên mà Chúa thì ngủ ngon, như không có gì xẩy ra. Là những ngư phủ lành nghề, sóng gió là chuyện cơm bữa với các vị, thế mà tất cả đã đều cuống quít lo mất mạng: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi..!” (Mc 4,38), huống hồ chúng con, những tay mơ của sông ngòi, biển cả, chỉ cần chút sóng bập bềnh làm chao đảo thuyền cũng đã đủ làm chúng con te tua, tơi tả.   
Ở trong Chúa, chúng con mới cảm thấy cuộc sống đáng sống, vì sống mà sợ run cầm cập, sống mà ngay ngáy từng giờ lo bị lây nhiễm, tức ngực, khó thở và vội vã, cô độc ra đi, thì ôi thôi, cuộc sống thật buồn thảm đến vô nghiã… 
Ở trong Chúa, chúng con mới yên tâm, hoàn hồn, vì đến cơ sự này rồi  mà thế giới hầu như vẫn chỉ nhìn nhau bó tay, không biết làm thế nào để ngăn chặn hữu hiệu nạn dịch, thứ dịch mà cho đến bây giờ người ta vẫn chưa xác định được từ đâu mà có, do ai chế tạo, kẻ thủ ác nếu có đang muốn gì trên nhân loại?  
Ở trong Chúa, chúng con mới dám sống, Chúa ạ, vì khi sức mạnh của sự chết xem như lấn át sự sống vốn mong manh, dòn yếu của con người, chúng con thấy mình nhát đảm, sợ hãi, nếu không có Chúa là thành lũy che chở, bảo vệ, như ông Thomas Schaefer, bộ trưởng tài chánh của tiểu bang Hesse, Đức Quốc vừa tự tử trên đường ray xe lửa ngày 28.03.2020, vì qúa lo sẽ không gánh nổi hậu qủa mà Covid-19 gây ra đối với nền kinh tế.
Vâng, đêm nay, Chúa dậy con, cũng như đã dậy các thánh tông đồ năm xưa, mà con không để tâm, lưu ý, phải chờ đến khi gần như bí kế, đường cùng, con mới nhớ lại lời Chúa căn dặn: “Hãy ở lại trong Thầy, như Thầy ở lại trong anh em” (Ga 15,4).
Thế ra Chúa đã ở lại trong chúng con trước khi chúng con ở lại trong Chúa. Điều này có ý nghiã gì, lậy Chúa?
Phải chăng khi xin chúng con hãy ở lại trong Chúa, Chúa chỉ mong chúng con chấp nhận để Chúa yêu thương; ngoan ngùy cho phép Chúa gìn giữ; tín thác, trông cậy để được quyền năng yêu thương vô hạn và tha thứ khôn cùng của Chúa bảo bọc?
Phải chăng khi xin chúng con ở lại trong Chúa, Chúa đã chỉ xin chúng con đừng ra khỏi trái tim đầy tình thương xót tội nhân của Chúa, bởi Chúa biết: chỉ một mình Chúa mới xót thương đến cùng, yêu thương đến cùng, thứ tha đến cùng; chỉ duy nhất trái tim giầu lòng thương xót, nhân hậu của Chúa mới có chỗ cho tội nhân an nghỉ, được bồi dưỡng, và hồi phục; chỉ một mình Chúa mới thực là Chiên gánh tội, Chiên xoá tội, Đấng Cứu Độ rất quyền thế, và khoan nhân.
Phải chăng khi xin chúng con ở lại trong Chúa, Chúa đã chỉ muốn chúng con xin gì thì được nấy, “anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý” (Ga 15,7), vì ý muốn của Chúa là chúng con sinh nhiều hoa trái khi trở thành môn đệ, và đã là môn đệ thì phải thiết thân, tình nghiã với Thầy mình, như cành nho phải gắn liền với cây nho (x. Ga 15,4).
Phải chăng khi xin chúng con ở lại trong Chúa, Chúa đã chỉ mong cho chúng con “được hưởng niềm vui của Chúa, và niềm vui của chúng con được nên trọn vẹn” (x. Ga 15,11), vì Chúa biết: ngoài Chúa ra, chẳng ở đâu chúng con tìm thấy niềm vui đích thực và trọn vẹn trên thế gian này.
Phải chăng khi xin chúng con ở lại trong Chúa, Chúa đã chỉ muốn làm phong phú và thăng hoa tình yêu trong trái tim chúng con bằng biến tình yêu con người rất mọn hèn, nhiều lầm lỗi, nhỏ nhặt, ki bo, ích kỷ thành tình yêu của Thiên Chúa, khi ban cho trái tim con người sức mạnh siêu nhiên để có thể “hy sinh tính mạng cho người mình yêu” như Thiên Chúa đã hiến mạng sống mình vì yêu thương nhân loại (x. Ga 15,12).
Phải chăng khi xin chúng con ở lại trong Chúa, Chúa đã muốn chúng con luôn là bạn nghiã thiết của Chúa, vì Chúa không muốn giấu diếm chúng con bất cứ sự gì Chúa đã nghe được từ Chúa Cha (x. Ga 15,15).
Phải chăng khi xin chúng con ở trong Chúa, Chúa đã muốn việc Chúa chọn chúng con là bạn hữu ân tình của Chúa là đúng, bởi thánh ý của Chúa chính là chúng con được sai đi làm chứng Thiên Chúa là Tình Yêu cứu độ và đem hoa trái của Thánh Thần Tình Yêu cho thế gian, do ý muốn từ đời đời của Thiên Chúa là tất cả mọi loài thụ tạo đều được cứu rỗi.
Lậy Chúa Giêsu, Đấng đã khiêm tốn ngỏ lời xin chúng con hãy ở lại trong tình yêu Chúa, xin dậy chúng con biết dừng lại mọi sinh hoạt thường ngày, ít là một ngày bất thường, một đêm bất thường, một tuần bất thường trong đời để được yên ả dưới chân Chúa, gục đầu vào gối Chúa, như Maria Mácđala để lắng nghe Chúa dậy bảo: “Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy”; xin dậy chúng con biết đặt niềm hy vọng được sống lại và được sống với Chúa, dù biết rất rõ: “Nếu Thầy ở đây thì em con đã không chết” (Ga 11,21), như tâm trạng rối bời và nghi nan của Mácta khi ra đón và phụng phịu bắt đền Chúa, vì Chúa đã không đến kịp để cứu chữa em cô là Ladarô; xin cũng nâng đỡ đức tin còn yếu kém, non nớt, hay hốt hoảng, ngờ vực của chúng con như nhiều môn đệ, người trước kẻ sau đã “rút lui, không còn đi theo Người nữa” (Ga 6,66).    
Và đêm nay, lậy Đức Giêsu, Thiên Chúa của lòng con, trong trái tim bao la, hải hà lòng thương xót của Chúa, giữa cơn đại dịch nguy hiểm, con muốn ôm hết nhân loại, thương hết mọi người, xin lỗi, tạ ơn không sót một người nào, vì chỉ trong tình yêu Chúa, ngay trong trái tim Chúa, ở giữa lòng thương xót Chúa, con mới có thể gặp được tất cả, yêu được tất cả, cầu nguyện cho tất cả, bởi chỉ một mình Chúa mới là đại dương mênh mông vô tận của tình yêu cứu rỗi.
Thế giới đang cần được yêu thương, nên con xin được cùng những tâm hồn đau khổ ở lại trong tình yêu Chúa để yêu thương mọi người, không trừ ai, nhất là những người ghét bỏ, hiểu lầm, kiếm chuyện làm khổ con. Con đáng chịu thiệt thòi, và vui lòng được chịu như thế trong lúc này, để nài xin ơn bình an cho mọi người, vì tình yêu dậy con phải từ bỏ chính mình mỗi ngày hơn, cho đến khi chẳng còn gì.
Thế giới đang sợ hãi, lo âu, vì không còn niềm tin vào Chúa là Đấng toàn năng, giầu lòng thương xót, nên con xin được cùng Giáo Hội ở lại trong trái tim Chúa, để cầu xin cho tất cả mọi người nhận ra họ luôn có chỗ tốt đẹp, chỗ cao trọng, chỗ ấm áp, ân tình trong trái tim Chúa, vì Chúa là Cha nhân hậu không biết làm gì khác ngoài yêu thương, tha thứ, cưng chiều con mình, dù con mình chẳng mấy khi không ngỗ nghịch, phung phá (x. Lc 15,11-32).   
Thế giới đang thấy mình bất lực và thất vọng với chính mình, cũng như sức mạnh tưởng vạn năng của mình, nên cùng Đức Thánh Cha, người mang hết gánh nặng bệnh tật của nhân loại trên đôi vai nghiêng ngả, và bước đi xiêu vẹo, con xin được ghìm mình trong trái tim Chúa là nguồn Hy Vọng để nài xin cho thế  giới ơn cứu chữa khỏi đà tuyệt vọng, vì nhân loại đang tự ý xa Chúa là nguồn ủi an, nâng đỡ trong gian truân, thử thách.
Và lậy Chúa, đêm nay, cùng với các thánh nam nữ, các linh hồn tổ tiên, ông bà, cha mẹ, người thân đã ra đi, và toàn thể Giáo Hội Việt Nam, cũng như hoàn vũ, chúng con nài xin ơn giải thoát cho mọi người, bất luận chính kiến, tôn giáo, giai cấp, thành phần xã hội đang rụng rời sợ hãi vì không biết tin vào ai, cậy trông ai, chạy đến ai nép bóng, ẩn mình giữa cơn đại dịch đang lồng lộn đe dọa, gây chết chóc. Và xin Chúa hãy trở nên Niềm Vui, Hy Vọng, ơn Cứu Rỗi của nhân loại và thương xót nhận lời chúng con cầu xin, khi chúng con cùng  Giáo Hội ở lại trong tình yêu Chúa, Đấng Cứu Độ rất toàn năng, và nhân hậu.
Jorathe Nắng Tím


“HÃY Ở TRONG NHÀ!”


Cách đây một tháng, không mấy người nghĩ một quốc gia có thể bị cô lập vì Covid-19, nhưng hôm nay Chúa Nhật cuối tháng 3/2020, thì sự thật còn gấp bội kinh khủng hơn, khi không chỉ một vài quốc gia tự cô lập, mà toàn thế giới phải chấp nhận giải pháp cô lập để ngăn chặn làn sóng dữ dội của dịch bệnh: tất cả phải ở trong nhà, hạn chế tối đa ra ngoài, trừ những trường hợp khẩn cấp có giấy chứng thực ghi rõ ngày giờ và lý do chính đáng. Ai bất tuân sẽ bị phạt tiền hoặc bị truy tố hình sự. Và những khẩu hiệu chưa từng nghe bao giờ nay được các phương tiện truyền thông không ngừng nhắc đi nhắc lại: “Hãy ở trong nhà để tự bảo vệ và bảo vệ người khác; ở trong nhà là yêu nước, đánh dịch như đánh giặc, ra ngoài là tự sát… ”.
Hãy ở trong nhà” để không lây nhiễm đã đành, nhưng “ở trong nhà” để có thời gian nhìn thấy những người thường ở nhà khi ta đi, hay phải ở nhà cho ta ngày đêm thảnh thơi ra ngoài.
Họ là những cha mẹ già ở với con trai, con gái để trông nom cháu, và để làm hết những việc của một người làm từ chợ búa, cơm nước, đến dọn dẹp trong ngoài. Những người mẹ già vì thương con trai, con gái vất vả đi làm ở thành phố đã bỏ quê lên ở với con, với hy vọng chia sẻ đời sống thành thị khó khăn của con cái, nhưng chẳng mấy khi niềm hy vọng cỏn con, âm thầm, kín đáo ấy được con trai, con gái hiểu mà trân qúy...   
Họ là những người vợ chăm làm ít nói, thui thủi từ sáng sớm đến khuya khuyắt lo đủ mọi thứ “việc nhà”, từ miếng cơm, nút áo cho chồng đi làm, đến tập sách, bút viết, giầy dép cho con đến trường; từ giặt giũ, hút bụi, lau nhà đến sân vườn quanh nhà sạch cỏ. Công việc nhí nhách, nho nhỏ, khó gọi tên, không xuất xứ, nhãn hiệu, nhưng liên lỷ, liên miên, liên tục làm đổ mồ hôi, sôi nước mắt người vợ hiền, khiêm nhu, ít nói… Nhưng rất tiếc, không có nhiều ông chồng và con cái lớn trong nhà đã hiểu được nỗi vất vả hằng ngày của những người vợ, người mẹ để cảm thông, nâng đỡ…
Hãy ở trong nhà theo lệnh của chính phủ để tự bảo vệ mình đã đành, nhưng còn để bảo vệ những người mà từ bấy lâu đã tình nguyện ở nhà, bó chân không ra ngoài để mình được an tâm đi ra, an bình thanh thản sinh hoạt bên ngoài.
Họ là những người chăm chút từng bậc thang khi quét dọn, để ông chủ không khó chịu khi đi làm về, vì cầu thang bụi bậm; cẩn thận ủi từng mép áo cho thật thẳng để khỏi làm phật ý bà chủ khi từ văn phòng về sau một ngày làm việc căng thẳng; chuẩn bị chu đáo nước nóng, khăn thơm, phòng ốc thoáng đãng để làm hài lòng “cậu ấm cô chiêu” sau một ngày ở trường. Công việc ở nhà của những người làm này nhiều hơn ông bà chủ tưởng, vất vả hơn các cô chiêu cậu ấm nghĩ, nên chẳng mấy người giúp việc nhà đã được chủ nhà “biết điều”, ghi công…    
Vâng, Covid-19 cho chúng ta dịp “ở trong nhà”, dù “ở trong nhà bất đắc dĩ”, nhưng vì “phải ở trong nhà”, và nhờ thời gian dài phải ở trong nhà, ta mới có cơ hội nhìn những công việc ở trong nhà mà ta chưa một lần có dịp quan sát, chứ đừng nói đến biết tên, thẩm định giá trị.
Có rất nhiều công việc trong nhà ta chưa từng làm, vì đã có người làm, nên ta không hiểu giá trị của nó; có nhiều “việc nhà” ta không biết là việc của nhà ta, vì khoán trắng dễ dàng cho người khác, mà không cần quan tâm, thắc mắc; có không ít công việc ở nhà, đáng lẽ ta phải làm, vì thuộc riêng ta, nhưng vì có quyền, có tiền, ta đã không ngại bắt người khác phải làm.
Vì thế, những ngày ở nhà bất đắc dĩ vì dịch, ta khám phá ra có nhiều việc nhà của nhà ta mà ta không biết; có nhiều việc trong nhà thuộc bổn phận của ta, mà ta hờ hững, không quan tâm; có nhiều việc của nhà ta, mà ta cứ nghĩ đó là việc của thiên hạ, không thuộc trách nhiệm của ta là thành viên của nhà.
Covid-19 cũng giúp ta mở mắt nhận ra có rất nhiều việc nhà, mà ta chưa biết tên; có nhiều công việc trong nhà mà ta tưởng không hề có; có rất nhiều việc ở nhà mà ta tưởng chỉ ở ngoài như ta mới làm được, chỉ ra ngoài đi làm như ta mới phải đối diện, đương đầu; có nhiều việc liên quan đến mọi người trong nhà mà ta ảo tưởng chỉ mình ta là người đi làm bên ngoài mới biết, mới phải cáng đáng, và mới gánh vác được.
Nhờ mở mắt nhìn công việc nhà liên tục phải giải quyết, việc trong nhà liên miên phải tìm phương án, việc ở nhà liên tiếp nổi cộm, bề bộn, ta mới thấy việc nhà không “nhỏ như con thỏ” mà ta vẫn tưởng, việc ở nhà không “dễ như trái lê” mà ta vẫn cười nhạo người làm việc ở nhà; việc làm trong nhà không “đơn giản như con dán”, mà ta vẫn cười nhẹ tênh, nhìn bạc bẽo những nngười giúp việc nhà thường được đánh giá “ăn không ngồi rồi”, “rảnh rang ngồi ngáp ruồi chờ lãnh lương cuối tháng”.
Vâng, nhờ nhìn ra, gọi lại đúng tên các việc trong nhà, mà việc ở nhà của chúng ta trở nên hữu ích. Nó còn hữu ích nhiều lần hơn, khi giá trị của các “việc nhà” được chúng ta công nhận khi có giờ rảnh để quan sát, thẩm định, hầu thay đổi cái nhìn, thay đổi tâm tư, thay đổi thái độ đối với “người nhà”.
1.   Thay cái nhìn hãnh tiến, tự cao tự đại bằng cái nhìn công bình và cảm thông:
Bởi từ trước đến nay, ta chỉ đánh giá qúa cao về mình, về công việc ngoài gia đình của mình, về việc làm ra tiền bên ngoài của mình, để rồi coi mọi người ở nhà, làm việc nhà, lo công việc trong nhà là thứ yếu, không đáng kể, không cần thiết, có khi còn bị coi là thừa thãi, tốn kém, vô tích sự.
Với lương tâm ngay thẳng, chúng ta sẽ nhận ra sự đóng góp cần thiết của những thành viên khác trong gia đình ngày đêm lo việc nhà cho ta an tâm lo việc công; lo làm việc nhà cho ta an lòng làm việc đất nước; chu toàn việc ở nhà cho ta an ổn xông pha, dấn thân lo việc cộng đồng. Đồng thời, ý thức, đồng tiền kiếm được từ việc làm ở công sở, xí nghiệp của ta sẽ không thể bền vững, và sinh sôi nẩy nở, nếu thiếu những bàn tay chăm lo việc nhà, giải quyết lo liệu việc ở nhà, săn sóc những người còn phải ở nhà, chưa thể ra bên ngoài làm việc kiếm sống.   
2.   Thay tâm tư ích kỷ, kiêu căng, “một mình làm nên tất cả” bằng tâm tư biết ơn, đồng cảm, tương trợ:
Có ở nhà bất đắc dĩ vì Covid-19, chúng ta mới thấy “không ai một mình làm nên tất cả”, nhưng mỗi người đều cần thiết, ai cũng quan trọng, việc trong nhà hay việc ngoài xã hội đều đáng trân trọng và cùng góp phần xây dựng lợi ích, hạnh phúc chung của gia đình.
Ý thức điều này, người chồng đi làm lãnh lương cuối tháng sẽ không quên người vợ tận tụy ở nhà lo việc nhà và đàn con ăn học. Anh sẽ biết ơn người vợ và trân trọng công việc rất âm thầm, kín đáo nhưng không thiếu vất vả, nhọc nhằn của vợ ở nhà. Từ đó, tính kiêu căng, trịch thượng sẽ được thay thế bằng tình đồng cảm, biết ơn, tương trợ; tính háo thắng, ngông nghênh sẽ được thay thế bằng tâm tư hiền lành, khiêm tốn, tôn trọng vợ hiền, yêu thương con dại, tử tế với người ăn kẻ làm.
3.   Thay thái độ chảnh chọe, khinh bạc, “chồng chúa vợ tôi” bằng thái độ bình đẳng chia sẻ:
Bởi sẽ không có thái độ nào đẹp và cao qúy bằng bình đẳng, chia sẻ giữa thành viên của một gia đình, sẽ không có thái độ nào xứng hợp, xứng đáng hơn giữa vợ với chồng, cha mẹ với con cái bằng trân trọng việc làm của nhau, khi nhận ra ý nghĩa và giá trị các việc làm đó.
Hạnh phúc của người vợ là được chồng con nhận ra tình yêu của mình trong những “việc nhà” bé nhỏ, thường xuyên, và quen thuộc hằng ngày. Chính những hằng ngày quen thuộc, thường xuyên, bé nhỏ, không ồn ào, không tạo thành sự kiện to lớn ấy mà “việc nhà” mang những  giá trị vô cùng lớn, vì người chu toàn những “việc nhà” ấy đã nhờ tình yêu mà vượt qua những nhàm chán không thể tránh khỏi.
Cũng vậy, người chồng sẽ phấn khởi, hạnh phúc khi vợ con biết mình hy sinh nhiều để có tiền nuôi sống gia đình từ những việc làm vất vả bên ngoài. Và để thực hiện được điều trên, người trong cuộc phải trang bị cho mình thái độ bình đẳng, chia sẻ, được phát sinh từ tâm tình biết ơn, đồng cảm, tương trợ và cái nhìn công bình, cảm thông.     
Thực vậy, có rất nhiều điều “ở nhà”, nhiều sự “trong nhà”, nhiều “việc nhà”, mà bao nhiêu năm tuy là người nhà, nhưng chúng ta vẫn không thấy, không biết, không cảm được. Chúng vẫn còn là những bí mật với ta: bí mật không phải vì là chuyện xấu cần giấu kín, chuyện tồi tệ phải ém nhẹm, nhưng bí mật vì chính đôi mắt tâm hồn ta khép kín, không chịu mở ra để thấy, cánh cửa lòng ta khép chặt, không mở ra để  thừa nhận, yêu thương, bàn tay chia sẻ của ta khép lại chai cứng,  không để một kẽ hở nhỏ dù một giọt nước chui qua, luồn vào.
Vì tất cả đều đóng, đều bị cô lập, nên có ở trong nhà, ta cũng như người ở ngoài rất xa; có sống bên người nhà cũng chẳng khác nghìn trùng xa cách; có đối diện “việc nhà” của “người nhà” cũng vẫn thờ ơ, hờ hững, dửng dưng như việc bá tánh, chuyện thiên hạ. Và rất có thể, ổ khoá gian ác đã đóng mắt ta, hồn ta, tay ta, cuộc đời ta trước “việc nhà, người nhà” không gì khác hơn là chính đam mê ở ngoài của ta, khao khát hướng ngoại bất chính của ta đối với người nhà, và tinh thần vô trách nhiệm, lười biếng của ta trước bổn phận đối với cửa nhà, mái ấm.  
Ước mong những ngày bị cô lập trong nhà được tích cực đón nhận như cơ hội hiếm có để chúng ta nhìn rõ hơn không chỉ công việc nhà của nhà mình, công việc ở nhà của người nhà mình, công việc trong nhà thuộc về nhà mình, để ra khỏi não trạng phân bì, so đo, coi “việc nhà” là việc nhỏ, không đem lại lợi nhuận kinh tế. Trái lại, một cái nhìn mới, một tâm tình mới, một thái độ mới sẽ “thay da đổi thịt” đời sống Hạnh Phúc của mái ấm, mái nhà, cho phép chúng ta nhận rõ nét hơn những yêu thương của nhau, khám phá những bí mật tuyệt vời dễ thương của nhau từ lâu bị ích kỷ, kiêu căng chôn vùi, cào mòn, đóng bụi, nhất là nhìn nhận nhau là những giá trị không thể thay thế, những gắn bó không thể rời xa, những đóng góp, chung phần không thể tháo gỡ ra khỏi đời sống “người nhà” của nhau, ngay giữa tâm bão của đại dịch, khi mà chúng ta đang thực sự cần có nhau hơn bất cứ lúc nào.
Jorathe Nắng Tím