Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2020

ĐƯỜNG TRUYỀN GIÁO KHÔNG BIÊN GIỚI (7)

KHÔN NGOAN Tiễn con đi học xa, hay ra nước ngoài lao động, mẹ già sụt sùi: “Phải khôn ngoan, con nhé!”; đưa con về nhà chồng, người cha nắm chặt tay con gái với giọng trầm buồn khuyên nhủ: “Con khôn ngoan nhé!”; đầm đià nước mắt trước giờ chia tay “em hậu phương, anh tiền tuyến”, người vợ trẻ ruột đứt từng khúc dặn dò: “Anh… phải… khôn… ngoan… nhé!”; bà cố của các cha ngày nhận xứ mới cũng thì thầm nhắc bảo: “Mẹ hằng cầu xin Chúa cho con khôn ngoan!”; và ngay cả Đức Giêsu cũng tha thiết căn dặn các môn đệ: “Anh em phải khôn như rắn...”, vì...