KHÔN NGOAN
Tiễn
con đi học xa, hay ra nước ngoài lao động, mẹ già sụt sùi: “Phải khôn ngoan,
con nhé!”; đưa con về nhà chồng, người cha nắm chặt tay con gái với giọng trầm
buồn khuyên nhủ: “Con khôn ngoan nhé!”; đầm đià nước mắt trước giờ chia tay “em
hậu phương, anh tiền tuyến”, người vợ trẻ ruột đứt từng khúc dặn dò: “Anh… phải…
khôn… ngoan… nhé!”; bà cố của các cha ngày nhận xứ mới cũng thì thầm nhắc bảo: “Mẹ
hằng cầu xin Chúa cho con khôn ngoan!”; và ngay cả Đức Giêsu cũng tha thiết căn
dặn các môn đệ: “Anh em phải khôn như rắn...”, vì...
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2020
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)