Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2020

ĐỂ TÌNH YÊU ĐƯỢC SỐNG LẠI

Nghĩ đến sự chết, tôi sợ lắm. Tôi sợ chết bởi đã quen sống, bởi không biết gì về thế giới bên kia, không kinh nghiệm gì về sự chết. Nếu tình yêu đòi tôi phải chết dài dài, chết hằng ngày vì người tôi yêu, vì hoà mình vào nỗi đau và cuộc đời bất trắc của những người tôi yêu; vì chấp nhận lên xuống thăng trầm dâu bể với số phận của những người yêu tôi, vì lấy phận mình, nghiệp mình, duyên mình để vun trồng cây tình yêu và vui lòng bị cuốn xoáy đến tận cùng luận lý của tình yêu thì qủa thực không những sự chết làm tôi sợ mà ngay cả sự sống, cuộc...

CHẾT CHO NGƯỜI YÊU

Cao điểm của tình yêu là chết cho người mình yêu. Chân lý này ai cũng biết và đều nhận là một giá trị. Nhưng hiểu cái chết như thế nào và thế nào mới là chết thì chưa hẳn mọi người hiểu như nhau. Có người coi đó là cái chết bình thương, như những cái chết thường ngày: thân xác không còn sự sống, để lâu sẽ thối rữa, phải đem chôn hoặc hoả táng. Bên cạnh là cái chết của những người yêu nhau hy sinh thay mạng, hiến mạng, đền mạng, thí mạng, đổi mạng, liều mạng cho nhau, vì nhau: những cái chết của Đúc Kitô trên Thánh Giá, của Maximilien Kolbe...