Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2019

VĂN BẰNG THƯƠNG XÓT

     Có đi xin việc làm mới thấy cái khổ và nỗi lo của ứng viên. Khổ đủ kiểu, lo đủ thứ. Lo hồ sơ bị từ chối ngay “vòng giữ xe”, sợ chứng chỉ, bằng cấp không đạt chuẩn thâu nhận; lo trang phục không bắt mắt, sợ rơi vào người phỏng vấn nghiêm khắc, khó tính, hay trúng phải câu hỏi hóc búa, không biết đường trả lời; lo lời ăn tiếng nói không duyên dáng, mặn mà, thuyết phục, sợ mất tinh thần trả lời “trậc giuộc” câu hỏi; lo bị hạch hỏi linh tinh, sợ giây phút phải nghe hai chữ “rất tiếc” chua chát hay bốn chữ xã giao, an ủi bực...

DI CHÚC TÌNH YÊU

Suy Niệm TIN MỪNG CHÚA NHẬT V PHỤC SINH, Năm C  Khi yêu, người ta không muốn xa nhau, và khi phải chia lià, cách biệt, hai tâm hồn gắn bó, hai trái tim yêu thương không khỏi thổn thức tâm sự, bồi hồi nhắn nhủ, và lưu luyến dặn dò nhau cặn kẽ từng chuyện to nhỏ. Chết là chuyến đi xa biền biệt, đi mãi không về, đi sang bên kia thế giới, đi vào vô tận, vô cùng mà kiếp nhân sinh hữu hạn, có cùng không thể biết, và đến, nên mức độ thương tiếc, lưu luyến, nhớ nhung càng dữ dội, mãnh liệt, da diết, kinh khủng hơn. Cũng vì chết là lệnh lên đường...