Thứ Năm, 6 tháng 8, 2020
CON: NỢ HAY PHÚC?
CÙNG MẸ RA KHƠI
Mừng Lễ ĐỨC MẸ Hồn Xác Về Trời
Mừng
Mẹ hồn xác về trời, cũng là ngày “Hãy
Ra Khơi” tròn 2 tuổi. Hai tuổi chập chững
loan báo Tin Mừng trên đường phố, hai năm lẫm chẫm từng bước nắm chặt tay Mẹ cùng
Giáo Hội làm chứng Đức Giêsu giữa đời, hai năm theo Mẹ lên thuyền Ra Khơi “lưới
cá người”, hai năm được Mẹ dậy yêu thương,
tha thứ, hai năm học với Mẹ tinh thần qủang đại, khiêm hạ dám xóa mình để có thể
chung vai sát cánh cùng anh chị em phục
vụ Nước Trời.
Mừng
Mẹ hồn xác về trời, chúng con cùng sứ thần Gabrien và Giáo Hội kính chào “Mẹ
đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng Mẹ, Mẹ có phúc lạ hơn mọi người nữ, và Giêsu,
Con lòng Mẹ đầy phúc lạ”.
Mẹ
đầy ơn phúc vì “Mẹ tin rằng Chúa sẽ thực hiện những
gì Người đã nói với Mẹ” (x. Lc 1,45). Vì tin Mẹ đã tín thác và can đảm đáp lại đề nghị của thiên
sứ bằng lời Xin Vâng khiêm hạ: “Vâng,
tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”
(Lc 1,38); vì tin, Mẹ đã không mảy may nghi ngờ quyền năng của Thiên Chúa, bởi “đối
với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được”
(Lc 1,37); vì tin, Mẹ đã chấp hành lệnh
kiểm tra dân số của hoàng đế Augúttô, khi rời Nadarét về Bêlem dù ngày sinh đã cận kề, ở đó Mẹ đã “sinh
con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt trong máng cỏ”,
“vì không tìm được chỗ trong nhà trọ”
(Lc 2,7); vì tin, Mẹ đã một mình giữ lấy trong lòng lời tiên tri như “lưỡi
gươm sẽ đâm thâu tâm hồn”
của cụ già Simêon về Hài Nhi Giêsu, Con Mẹ (x. Lc 2,34-35).
Mẹ
đầy ơn phúc, vì Mẹ đã khiêm nhường, tự hạ, sống trọn ơn gọi “nữ
tỳ của Thiên Chúa”, và suốt đời Mẹ đã là Lời Kinh Tán
Tụng Ngợi Khen trong niềm vui của “phận
nữ tỳ hèn mọn được Thiên Chúa đoái thương nhìn tới”,
với hạnh phúc tràn đầy của người được Chúa thương xót, vì kính sợ Ngài (x. Lc
1,46-50).
Mẹ
đầy ơn phúc, vì Mẹ đã tuyệt đối tin tưởng ở Thiên Chúa quan phòng, Đấng “cho
kẻ nghèo đói của ăn đầy dư, và nâng cao mọi kẻ khiêm nhường”
(x. Lc 1,52-53), khi nhận ra đời mình là Hồng Ân, và không ngừng dâng lời cảm tạ,
vì “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết
bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!”
(Lc 1,49).
Mẹ
đầy ơn phúc, vì Mẹ không rời xa Thiên Chúa dù một giây ngắn ngủi suốt cuộc đời,
nhưng “toàn tâm, toàn ý, toàn thân”
thuộc về Thiên Chúa. Từ khi là bào thai trong lòng mẹ thánh Anna đến ngày được
Thiên Chúa cho cả hồn xác về trời, Mẹ luôn có Thiên Chúa ở cùng, như lời chào của
sứ thần Gabrien ngày truyền tin. Có Chúa ở cùng, khi Mẹ mang thai Đức Giêsu; có
Chúa ở cùng suốt ba mươi năm nuôi dưỡng, dậy dỗ Đức Giêsu ở Nadaét; có Chúa ở cùng
ba năm dong duổi với Con trên đường truyền giáo; có Chúa ở cùng trên từng bước Đường
Khổ Nạn; có Chúa ở cùng dưới chân Thánh Giá trên đồi Canvê chiều tử nạn; có Chúa
ở cùng khi ôm xác con loang máu; có Chúa ở cùng ngày Con sống lại từ cõi chết;
có Chúa ở cùng khi Thánh Thần hiện xuống; có Chúa ở cùng giữa các tông đồ, môn đệ;
có Chúa ở cùng giữa cộng đoàn tín hữu cầu nguyện, bẻ bánh, làm chứng Đức Giêsu
chịu đóng đinh đã sống lại; có Chúa ở cùng trong Giáo Hội được sai đi loan báo
Tin Mừng; có Chúa ở cùng như Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Giáo Hội, Mẹ các Tín Hữu, Mẹ Nhân
Loại; có Chúa ở cùng như Đấng bênh đỡ, bầu chữa, chở che kẻ có tội; có Chúa ở cùng
như Mẹ hiền giờ con cái hấp hối lâm chung để bênh đỡ, chuyển cầu, đáp lời van
xin: “Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời cầu
cho chúng con là kẻ có tội khi nay và trong giờ lâm tử”
Mẹ
đầy ơn phúc, vì Mẹ luôn “hớn
hở vui mừng trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ” (Lc
1,46), và đời Mẹ là “đời vui trong Chúa”,
vì Thiên Chúa là Nguồn Vui Ơn Cứu Độ. Trong Thiên Chúa, Mẹ hớn hở reo mừng, vì
Thiên Chúa hằng trung tín luôn giữ Lời Hứa và “nhớ
lại lòng thương xót của Ngài dành cho tổ phụ Ápraham và cho con cháu đến muôn đời”
(Lc 1,55), bởi chỉ người tin ở Lời Hứa của “Thiên
Chúa giầu lòng xót thương, chậm bất bình và rất đỗi khoan dung » mới có bình
an và niềm vui sâu lắng,
đích
thực, viên mãn.
Mừng
Mẹ hồn xác về trời, chúng con xin mãi được Cùng Mẹ Ra Khơi, như suốt hai năm
qua, chúng con đã không bao giờ quên sự hiện diện từ ái của Mẹ trên thuyền Ra
Khơi loan báo Tin Mừng, vì Ra Khơi không thế thiếu Mẹ, như Đức Giêsu đã không thể
nhập thể, thập thế nếu thiếu cung lòng và trái tim yêu mến, khiêm hạ của Mẹ; các
Tông Đồ không thể an tâm, vững chí vượt qua thử thách nếu không có Mẹ ở giữa các
ngài; các tín hữu không thể trung thành trước cám dỗ, thách đố, nếu không có Mẹ
đồng hành chỉ bảo,nâng đỡ, ủi an.
Mừng
Mẹ hồn xác về trời, chúng con khấn xin Mẹ tiếp tục chèo chống cánh thuyền Ra Khơi
nhỏ bé của các con Mẹ, và hãy luôn là Ngôi Sao sáng không chỉ “soi
lối cho con lúc vượt biển thế gian”,
mà còn soi đường chỉ lối cho thuyền ra sâu, sa xa đến với anh em chưa nghe Tin
Mừng, chưa biết Thiên Chúa yêu thương và cứu độ họ.
Mừng
Mẹ hồn xác về trời, chúng con ngước trông và dõi theo bóng Mẹ “đang
tiến lên như rạng đông, đẹp như mặt trăng, rực rỡ như mặt trời, oai hùng như đạo
binh xếp hàng vào trận” để xin Mẹ gìn giữ Giáo Hội Việt
Nam, cùng hàng Giáo Phẩm, Giáo Sĩ, Tu Sĩ, Giáo Dân giữa bao cạm bẫy hiểm nguy của
Hoả Ngục mà chỉ một mình Mẹ biết rõ những gì Giáo Hội cần, những việc Giáo Hội phải làm trong từng tình huống, ở từng giai đọan như Mẹ
đã cảm thương, thấu hiểu hoàn cảnh bế tắc, và kín đáo xin Đức Giêsu, Con Mẹ can
thiệp làm phép lạ hoá nước thành rượu ngon, để niềm vui của đôi tân hôn và gia đình
hai họ được trọn vẹn, khi bất ngờ hết rượu giữa tiệc cưới ở làng Cana năm xưa
(x. Ga 2,1-11).
Mừng
Mẹ hồn xác về trời, xin Mẹ cho chúng con luôn được ở với Mẹ, bám chặt lấy Mẹ như
Tông Đồ Gioan xưa để không bao giờ xa Đức Giêsu, Con Mẹ, không dại dột chối Đức
Giêsu như Phêrô, bán Đức Giêsu như Giuđa, phỉ báng, hành hạ, lên án, đóng đinh Đức
Giêsu như chính chúng con, vì không có Mẹ ở bên khuyên răn, can ngăn, chỉ bảo.
Mừng
Mẹ hồn xác về trời, chúng con xác tín và tuyên xưng đức tin tông truyền và lòng
trung thành, yêu mến phục vụ Giáo Hội của Đức Giêsu, mà Mẹ hằng gắn bó, có mặt
hộ phù, để trái tim chúng con luôn rộng mở không chỉ đối với những anh chị em cùng
được sai đi, cùng lên thuyền với Đức Giêsu, Giáo Hội và Mẹ Ra Khơi loan báo Tin
Mừng, mà còn đối với tất cả mọi người, bất phân chủng tộc, chính kiến, giai tầng
xã hội đang trên đường đi tìm Nước Trời, với tâm hồn qủang đại, thiện chí trướcTin
Mừng Cứu Độ.
Và
sau hết, lậy Mẹ mến yêu, Nữ Vương các Giáo Hữu Việt Nam, xin cầu bầu cùng Chúa và
ban ơn Bình An cho các gia đình, giáo xứ, giáo phận và toàn thể dân tộc, quê hương,
đất nước chúng con ngày càng gặp nhiều khó khăn, thử thách đủ loại, đủ phía, vì
chỉ có Mẹ mới “làm cho chúng con được sống, được
vui, được cậy” ở chốn khách đầy, thung lũng nước
mắt, biển đời sóng gió hiểm nguy này.
Jorathe
Nắng Tím
Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020
THIÊN CHÚA LÀ ĐẤNG KHÔNG LÀM SỢ
Suy
Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 19 Thường Niên, Năm A
Một
chân lý vô cùng quan trọng là Thiên Chúa
của Đức Giêsu không bao giờ làm sợ, vì Ngài là Tình Yêu (1 Ga 4,8), “điều
Chúa phán là lời chúc bình an” (Tv 84,9), và ở Ngài “tín nghiã ân tình nay hội
ngộ, hoà bình công lý đã giao duyên. Tín
nghiã mọc lên từ đất thấp, công lý nhìn xuống tự trời cao” (Tv 84,11-12).
Chân lý ấy đã thực hiện nơi ngôn sứ Êlia, khi ông bị
truy lùng bởi Giêraben đã đến được núi
Hôrép sau bốn mươi đêm ngày trốn chạy vất vả, ở đây, ông đã được gặp Thiên Chúa
và Ngài đã không chỉ an ủi, nâng đỡ ông mà còn tỏ cho ông và dân Ngài biết:
Thiên Chúa của họ là Thiên Chúa không làm sợ hãi như “ngẫu thần” mà thiên hạ
tin thờ, nhưng yêu thương, nhân hậu và đến với con người trong cơn gió nhẹ nhẹ
của bình an khi phán với ông: “Kià Đức Chúa đang đi qua. Gió to bão lớn xẻ núi
non, đập vỡ đá tảng trước nhan Đức Chúa, nhưng Đức Chúa không ở trong cơn gió
bão. Sau đó là động đất, nhưng Đức Chúa không ở trong trận động đất. Sau động đất là lửa, nhưng Đức Chúa
cũng không ở trong lửa. Sau lửa là tiếng gió hiu hiu” (1 V 19,11-13).
Tin Mừng Mátthêu thì thuật lại sự kiện Đức Giêsu đi
trên mặt nước vào khoảng canh tư đến với các môn đệ đang hoảng sợ trên thuyền
“khi thuyền đã xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió”(Mt 14,24).
Đến với các ông đang hoảng hốt vì thuyền sắp chìm,
cũng như khuyến khích Phêrô cứ đến với Ngài khi bước đi trên mặt nước, Đức
Giêsu đã tỏ uy quyền của Ngài trên sự dữ và trấn an các ông: “Cứ yên tâm, chính
Thầy đây, đừng sợ !” (Mt 14,27).
“Đừng sợ!” là tâm tình Đức Giêsu gửi trao chúng ta
trong mọi hoàn cảnh đắng đót, tình huống thất vọng; là lời chúc bình an phục
sinh của Ngài cho chúng ta giữa những thử thách tưởng không thể vượt qua; là lời
hứa cứu độ của Ngài cho chúng ta, những tội nhân biết ngước trông lên và cầu khẩn
Ngài thương xót, như Ngài đã “ban bình an” cho các môn đệ của Ngài sau khi sống
lại (x. Ga 20, 19; Lc 24,37).
Vâng, con thuyền chòng chành tưởng như sắp chìm vì bị
sóng đánh và ngược gió là thuyền đời của mỗi người và là thuyền Giáo Hội. Như
thánh Phaolô đã chia sẻ: “Có Đức Kitô chứng giám, tôi xin nói sự thật, tôi
không nói dối, và lương tâm tôi, được Thánh Thần hướng dẫn, cũng làm chứng rằng:
lòng tôi rất đỗi ưu phiền và đau khổ mãi không ngơi” (Rm 9,1-2), chúng ta cũng
đau khổ, ưu phiền như ngài, và Giáo Hội
cũng không ngừng bị thử thách đủ cách, đủ mức độ. Nhưng có Thiên Chúa là Đấng
không bao giờ làm sợ, nhưng luôn có mặt chở che, bênh đỡ, ban bình an như Ngài
đã từng can thiệp trong đời sống cá nhân và đời sống Giáo Hội, chúng ta có đủ
lý chứng và nền tảng để tin vào Lời Hứa của Đức Giêsu, Thiên Chúa: “Thầy đây, đừng
sợ !” (Mt 14,27) vì “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20).
Jorathe Nắng Tím
Thứ Hai, 3 tháng 8, 2020
MẶC CẢM OEDIPE
Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020
CON CÁI VÀ TIỀN BẠC
CHO DƯ ĐẦY MỘT CÁCH NHƯNG KHÔNG
Suy
Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 18, Thường Niên, Năm A
Ước gì chúng ta nhận ra ơn Chúa, vì Chúa thật là Đấng nhân ái, nhân hậu: “nhân ái với mọi người, và nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên” (Tv 144,9), để “muôn loài ngước mắt trông lên Chúa, và chính Ngài đúng bữa cho ăn. Khi Ngài rộng mở tay ban, là bao sinh vật muôn vàn thỏa thuê” (Tv 144,15-16).
Ngôn sứ Isai đã mô tả Thiên Chúa ban ơn một cách dồi dào và nhưng không, khi ơn Chúa
không khoanh vùng, cấm vận, phân biệt, kỳ thị, khước từ, chối bỏ một ai, nhưng
được ban hào sảng, quảng đại và nhưng không, vô điều kiện cho mọi người, nhất
là những người nghèo khó không có tiền để mua, không có gì để trả: “Đến cả đi,
hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây! Dầu không có tiền bạc, cứ đến mua
mà dùng; đến mua rượu mua sữa, không phải trả đồng nào” (Is 55,1).
Như thế, không chỉ những của ăn cho “chắc dạ no lòng”,
mà cả những thức ăn, thức uống được xếp vào mặt hàng cao qúy, sang trọng như sữa
và rượu cũng được Thiên Chúa ban dư tràn. Tất cả đều được ban nhưng không và
chan chứa, dư đầy để dân Ngài được no nê, vui thoả: “Hãy chăm chú nghe Ta, thì
các ngươi sẽ được ăn ngon, được thưởng thức cao lương mỹ vị”(Is 55,2).
Tin Mừng
Matthêu làm chứng điều này, khi “Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo
thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ” (Mt 14,14).Và đám
đông ấy khao khát lắng nghe Ngài giảng dậy đã không chịu tan hàng dù trời đã về
chiều, đến nỗi các “môn đệ lại gần và thưa với Người : “Nơi đây hoang vắng và
đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức
ăn” (Mt 14,15).
Trước lời đề nghị của các môn đệ, Đức Giêsu đã:
1. Không trốn
chạy vấn đề:
Vấn đề trước mắt là đám đông đói, và giải pháp dễ
dàng, gọn đẹp nhất được các môn đệ đưa ra là giải tán để ai nấy tự lo cho mình,
vì qủa thực lấy đâu ra bánh mà cho đám đông hàng nhiều ngàn người ăn giữa một
“nơi hoang vắng riêng biệt”. Và Đức
Giêsu đã làm các môn đệ giật mình khi nói với các ông: “Họ không cần đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn” (Mt 14,16), mà
không theo ý các ông giải tán đám đông là giải pháp nhanh chóng, dễ dàng và rảnh
tay hơn cả.
2. Muốn các môn đệ Ngài là những trợ tá của Ơn
Chúa:
Không trốn chạy vấn đề, không tránh né khó khăn, không
xóa bỏ trách nhiệm bác ái trước nhu cầu chính đáng của ngưới khác, Đức Giêsu đã
công khai yêu cầu các môn đệ nhập cuộc, dấn thân vào việc lo cho đám đông ăn,
khi nói với các ông như một lệnh truyền: “Chính
anh em hãy lo cho họ ăn”. Ngài giúp
các ông nhận ra vai trò cộng tác vào ơn Chúa, vai trò trợ tá phân phát ơn Chúa
của mình khi bảo các ông đem lại cho Ngài những gì các ông có. Và tất cả những
gì các ông kiếm được trước nhu cầu lương thực của nhiều ngàn người chỉ “vỏn vẹn
năm chiếc bánh và hai con cá” (Mt 14,17).
Thật ít oi những gì các môn đệ mang lại cho Ngài, khi
được yêu cầu lo cho đám đông ăn, nhưng với những “ít oi, nhỏ bé” đó, Đức Giêsu
đã làm phép lạ “hoá bánh ra nhiều” nuôi
cả đám đông “có tới năm ngàn đàn ông không kể đàn bà và trẻ con” (Mt 14,21).
Qủa thực, từ hoàn cảnh thiếu thốn, đói khát của đám
đông và tâm trạng lo âu của các môn đệ, Đức Giêsu đã biến thành bầu khí vui
tươi, hạnh phúc khi tất cả được no đủ, và các môn đệ được sung sướng hả hê vì
không ngờ Thầy đã làm phép lạ cả thể để mọi người được ăn no và phấn khởi tin Thầy
là Đấng Thiên Sai.
Với chúng ta, cuộc sống cũng có những lúc thiếu thốn,
cơ cùng cả vật chất lẫn tinh thần và ngoài Chúa ra, chúng ta chẳng còn biết
trông vậy vào ai khác.
Xin Chúa dậy chúng ta tin vào lòng nhân ái, nhân hậu của
Chúa, Đấng ban ơn dư đầy và nhưng không cho những ai “tìm Người khi Người còn
cho gặp, kêu cầu Người lúc Người còn ở kề bên” (Is 55,6), vì khi đã nhận ra ơn
Chúa từng giây phút bao phủ cuộc đời, chúng ta sẽ như thánh Phaolô xác tín và
tuyên xưng: “Không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể
hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 8,39).
Jorathe Nắng Tím












