Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2021

ĐỨC TIN VÀ CHỮA LÀNH

 

Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật 5 Thường Niên, Năm B

Kinh Thánh Cựu Ước có chuyện ông Gióp ở đất Út. Ông là một con người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác (G 1,1). Vì được Thiên Chúa coi là người đầy tớ trung thành, luôn kiên vững trong đường lối vẹn toàn (G 2,3), dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào, nên Xatan ganh ghét Gióp và thưa với Thiên Chúa : Tất cả những gì người ta có, người ta đều sẵn sàng cho đi để cứu mạng sống mình. Ngài cứ thử giơ tay đánh vào xương vào thịt nó xem, chắc chắn là nó sẽ nguyền rủa Ngài thẳng mặt! (G 2,5), và Xatan xin Chúa cho phép thử thách Gióp. Thiên Chúa đồng ý, cho phép Xatan được thử thách Gióp, người tôi tớ trung kiên của Ngài, khi nói với Xatan : Được, nó thuộc quyền ngươi, nhưng ngươi phải tôn trọng mạng sống nó (G 2,6).

Gióp là hình ảnh sống động của con người bất hạnh, bởi từ có tất cả phút chốc mất hết, không còn gì ; từ phương phi vạm vỡ biến thành yếu nhược, tiều tụy, xấu xa ; từ danh giá, được trọng vọng trở thành kẻ bị mọi người khinh dể, nhạo cười, xa lánh ; từ dư dả, giầu sang, bạn bè tấp nập ra vào, kẻ hầu người hạ ngày đêm vồn vã bỗng nhiên thành kẻ thiếu ăn, thiếu mặc, cô đơn, sầu tủi, bị xỉ nhục, mắng nhiếc nặng lời.

Hình ảnh ông ngồi giữa đống tro, lấy mảnh sành mà gãi, vì Xatan hành hạ khiến ông mắc phải chứng ung nhọt ác tính từ bàn chân cho tới đỉnh đầu (G 2,7-8) thật rất đáng thương, nhưng cũng đáng sợ, đáng ngán : sợ mắc chứng bệnh quái ác như ông, ngán cảnh đau đớn, nhơ nhớp cùng mình. Chẳng thế mà vợ ông đã bảo ông : Đừng kiên vững trong đường lối vẹn toàn của ông nữa, nhưng hãy nguyền rủa Thiên Chúa và chết đi cho rồi! (G 2,9).

Qủa thực, cơn thử thách của Gióp rất khủng khiếp, nặng nề, đến nỗi ông đã phải đau đớn thốt lên : Phải chi đừng xuất hiện ngày tôi đã chào đời (G 3,3), vì cuộc sống con người nơi dương thế chẳng phải là thời khổ dịch sao ? Và chuỗi ngày lao lung vất vả, đâu khác gì đời kẻ làm thuê? Tựa người nô lệ mong bóng mát, như kẻ làm thuê đợi tiền công, cũng thế, gia tài của tôi là những tháng vô vọng, số phận của tôi là những đêm đau khổ ê chề. Vừa nằm xuống, tôi đã nhủ thầm : Khi nào trời sáng ? Mới thức dậy, tôi liền tự hỏi : Bao giờ chiều buông?... Lậy Đức Chúa, xin Ngài nhớ cho, cuộc đời con chỉ là hơi thở, mắt con sẽ chẳng thấy hạnh phúc bao giờ (G 7,1-4.7).

Thực vậy, ông Gióp là người đã chịu mọi thử thách của ma qủy nên thấm thía những đau đớn trên thân xác và đau khổ trong tâm hồn. Ông cho chúng ta thấy mãnh lực áp đảo của sự dữ, bất hạnh trên đức tin và lòng trung thành của chúng ta đối với Thiên Chúa, bởi trước đau khổ, không phải ai cũng trung tín, và hy vọng để nói được như ông Gióp : Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ, lại không biết đón nhận sao? (G 2,10).

Câu chuyện của Gióp đã làm tiền đề cho Tin Mừng hôm nay kể về những phép lạ Đức Giêsu đã làm để chữa mọi kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật và bị qủy ám đến với Ngài (x. Mc 1,34).

Nhưng tiếp liền theo trình thuật chữa bệnh, trừ qủy, thánh sử Máccô kể lại: Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. Ông Simôn vá các bạn kéo nhau đi tìm. Khi gặp Người, các ông thưa : Mọi người đang tìm Thầy đấy!. Người bảo các ông : Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm điều đó. Rồi Người đi khắp miền Galilê, rao giảng trong các hội đường của họ và trừ qùy (Mc 1,35-39).

Theo ngữ cảnh, thì Mọi người đang tìm Thầy ! được hiểu là nhiều người đau bệnh, tật nguyền, bị qủy ám đang chờ được gặp Đức Giêsu để xin Ngài chữa lành. Nhưng thay vì ra gặp họ để tiếp tục chữa bệnh, trừ qủy theo lời mời của các tông đồ, Đức Giêsu đã trả lời : Chúng ta hãy đi nơi khác… Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.

Điều này cho chúng ta thấy sứ vụ của Đức Giêsu là rao giảng Tin Mừng, loan báo Nước Thiên Chúa đang có mặt, ở giữa mọi người để tất cả nhận được ơn thương xót của Thiên Chúa hầu được sự sống đời đời. Còn những phép lạ chữa lành mọi thứ bệnh tật và trừ qủy Ngài làm chỉ có mục đích cho mọi người biết và tin Ngài là Thiên Chúa, Đấng có quyền trên mọi sự, mọi loài, mọi quyền lực. Nói cách khác, niềm tin vào Ngài là Thiên Chúa mới là điều quan trọng, bởi đức tin mới đem lại ơn cứu rỗi cho chúng ta, trong khi những phép lạ chỉ có mục đích củng cố niềm tin còn yếu kém của chúng ta, như Đức Giêsu đã làm phép lạ cho nước hoá thành ruợu ngon ở tiệc cưới Cana cốt để các môn đệ tin vào Ngài (x. Ga 2,11).

Vì thế, nếu chúng ta chỉ đi đạo để được phép lạ, chỉ yêu mến, phụng thờ Chúa, nếu được Chúa cho khỏi bệnh, buôn may bán đắt, hoạn lộ thênh thang, công danh lên vùn vụt thì đức tin của chúng ta không thể đứng vững khi gặp thử thách, đối mặt với nguy nan, đau khổ, bởi nếu chỉ đòi thấy những dấu lạ mới tin, chúng ta sẽ bị Chúa khiển trách như những người Do Thái yêu cầu Đức Giêsu làm phép lạ năm xưa : Thế hệ này là một thế hệ gian ác, chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giôna. Qủa thật, ông Giôna đã là một dấu lạ cho dân thành Ninivê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như vậy (Lc 11,29-30). Ý Đức Giêsu muốn nói về sự phục sinh của Ngài.

Tóm lại, bệnh tật, đau khổ không chỉ là dấu ấn của thụ tạo có giới hạn, mà còn là hậu qủa của tội lỗi nơi con người. Cũng chính vì thương xót con người, mà Đức Giêsu đã xuống thế làm người để chia sẻ thân phận người và cứu độ con người bằng sự sống, sự chết và phục sinh của Ngài để chuộc lại quyền làm con Thiên Chúa của con người, hầu con người được hạnh phúc đời đời trong sự sống của Thiên Chúa. Và đức tin của mỗi người là điều kiện để Lời Hứa cứu độ được thực hiện, đức tin mà Đức Giêsu phục sinh đã dậy cho môn đệ Tôma : Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin! (Ga 20,29), vì ông không tin Thầy đã sống lại, mặc dù tất cả anh em môn đệ đều đồng thanh khẳng định : Chúng tôi đã được thấy Chúa! (Ga 20,25), cho đến khi chính Đức Giêsu phục sinh hiện ra và bảo ông : Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin (Ga 20,27).

Và như các thánh Tông Đồ năm xưa, chúng ta khiêm tốn và tín thác thưa với Đức Giêsu : Lậy Thầy, xin thêm đức tin cho chúng con (Lc 17,5). 

Jorathe Nắng Tím

0 nhận xét: