Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2020

THIÊN CHÚA TỎ TÌNH

 

Người ta tỏ tình bằng nhiều cách khi yêu nhau. Người thì tỏ tình bằng lời nói, người khác viết thư, làm thơ, sáng tác nhạc. Cũng có người không viết, không nói, nhưng tỏ tình qua cử chỉ âu yếm, cưng chiều và hành động chăm sóc, quan tâm. Dù bằng cách nào đi nữa, hai người yêu nhau cũng háo hức tìm dịp tỏ cho nhau tình yêu mình dành cho đối tượng. Nếu không, tình ấy  dễ rơi vào  câm lặng để bất hạnh biến thành tình đơn phương, tình cô đơn, tình một chiều, tình đi hoài không tới…

Thiên Chúa yêu nhân loại và cũng tỏ tình với nhân loại, như hai người yêu nhau xúc động khi tỏ tình trước người mình yêu, và hạnh phúc được người yêu mở lòng  đón nhận lời tình ngỏ.

   Tạo dựng con người, Thiên Chúa tỏ tình với con người bằng chúc lành và đặt con người làm  chủ mọi loài trên mặt đất (x. St 1,28);  chọn một dân riêng, Thiên Chúa tỏ tình với Ápraham, tổ phụ của Ítraen bằng chúc phúc cho ông, và  cho những ai chúc phúc cho ông (x. St 12,2-3) ; trước nỗi thống khổ của Ítraen, Thiên Chúa đã tỏ tình thương xót  và sai Môsê đi giải phóng : Ta đã thấy rõ cảnh khổ cực của dân Ta bên Ai Cập, Ta đã nghe tiếng chúng kêu than vì bọn cai hành hạ. Phải, Ta biết các nỗi đau khổ của chúng…Giờ đây, tiếng rên siết của con cái Ítraen đã thấu tới Ta ; Ta cũng thấy cảnh áp bức chúng phải chịu vì người Ai Cập. Bây giờ ngươi hãy đi ! Ta sai ngươi đến với Pharaô  để đưa dân Ta là con cái Ítraen ra khỏi Ai Cập (Xh 3, 7.9 -10).

    Trong Tân Ước, Thiên Chúa tỏ tình một cách « táo bạo » hơn bằng sai Con Một của Ngài xuống thế gian, mặc lấy thân phận phàm nhân, « sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự » (Pl 2,7-8), để chuộc tội  nhân loại.

     Trong chuyện tình giữa Thiên Chúa và con người, Thiên Chúa đã yêu con người trước và tỏ tình  với con người, như thánh Gioan đã diễn tả : « Không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Ngài đã yêu thương chúng ta » (1 Ga 4,10). Nói cách khác, Thiên Chúa đã  say mê và đi tìm con người ; đã « phải lòng » con người, vì « Thiên Chúa là Tình Yêu » (1 Ga 4,16), và « tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa » (1 Ga 4, 7).

   Chính Đức Giêsu đã  không ngừng  bầy tỏ tình yêu của Ngài đối với « đám đông lầm tha, vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt » (Mt 9, 36), với những người tật nguyền, đau bệnh, bị qủy ám (x. Mt 8,16-17) với người tội lỗi bị lên án, tẩy chay (x. Mt 9,19-13), với những mảnh đời bọt bèo, hèn mọn bị xã hội khinh chê, coi thường. Riêng với các môn đệ, nhiều lần Ngài bộc lộ  một tình yêu nồng nàn, sôi sục, như trước giờ chia tay lên đường chịu khổ hình và  đóng đinh vào thập giá. Trong giây phút thiêng liêng, dạt dào xúc động ấy, Đức Giêsu đã tỏ cho các môn đệ tình yêu vô cùng của Ngài khi nói với các ông : « Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương  của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình » (Ga 15,13).

    Còn lời tỏ tình nào cảm động và trìu mến hơn lời của Đức Giêsu vừa nói ? Còn giá trị, ý nghiã nào cao đẹp hơn ý nghiã và giá trị của một tình yêu sẵn sàng chết cho người mình yêu ? Nhất là khi giá trị và ý nghiã cao cả của tình yêu ấy được minh chứng ngay sau đó bằng việc làm sống động và cụ thể : giang tay chết trên thánh giá.

    Cũng với tình yêu cao cả, tuyệt vời của người đã tự nguyện chết cho người mình yêu, Đức Giêsu lại tỏ tình một lần nữa trước các môn đệ sau khi Ngài sống lại từ cõi chết :

  Bên bờ hồ Tibêria, sau khi chỉ cho các môn đệ : « Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá » và các ông đã vâng lời Ngài « thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá » (Ga 21,5-6), Đức Giêsu đã cùng ăn với các môn đệ. « Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giêsu hỏi Simôn Phêrô : « Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có yêu mến Thầy hơn các anh em này không ? Ông đáp : « Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy. » (Ga 21,15). Và liên tiếp ba lần, Ngài hỏi Phêrô với cùng một câu hỏi.

    Khác với những lần trước, lần này  Đức Giêsu tỏ tình với Phêrô, cũng là tỏ tình với các môn đệ có mặt bằng cách đặt câu hỏi, thay vì khẳng định tình yêu của Ngài dành cho các ông. Đây là cách tỏ tình rất quen thuộc ở những cặp đôi đang « say nắng » nhau, cách tỏ tình dễ thương, lãng mạn ở những đôi uyên ương  dưới trời hạnh phúc, khi anh chị thay vì thỏ thẻ : « Em yêu anh!», hay âu yếm thì thầm : « Anh yêu em ! » đã mượn câu hỏi : « Em có yêu anh nhiều không ? », « Anh có yêu em thật lòng không ? » như một lời tỏ tình nhẹ nhàng, tế nhị với niềm vui ngút ngàn vời vợi khi người tình khẳng định tình yêu  dành cho mình.

    Đức Giêsu hỏi Phêrô : « Anh có yêu mến Thầy hơn các anh em này không ? » trước hết để tỏ cho ông biết Ngài yêu ông rất nhiều, nhiều hơn các anh em khác, dù ông mới công khai chối không biết Ngài là ai, dù ông yếu đuối phản bội Ngài (x. Ga 18, 15-27), mà không lâu trước đó ông đã qủa quyết : « Dầu có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy » (Mt 26, 35) ; sau nữa, Ngài muốn công khai xóa mặc cảm tội lỗi cho ông, trước mặt anh em Tông Đồ, như ông đã công khai chối Ngài trước nhiều người trong sân dinh Thượng Tế, để ông được bình an trong tình yêu bao dung của Ngài khi trao cho ông quyền thay mặt Ngài coi sóc đoàn chiên.   

   Ở đây, chúng ta nhận ra một điểm khác biệt giữa Thiên Chúa và con người khi tỏ tình. Tuy cùng là tỏ tình, nhưng Thiên Chúa tỏ tình để trao ban, cứu giúp như Đức Giêsu tỏ tình với đám đông để cho đám đông được ăn no nê, dư dả ; tỏ tình với người quặt, đui mù để họ đi được và sáng mắt ; tỏ tình với người tội lỗi, yếu đuối để họ được trắng án, tha bổng, đổi mới, bình an, vững mạnh ; tỏ tình với người phản bội để họ tìm gặp đường về  và hăng hái dấn thân ; tỏ tình với toàn thể nhân loại để xóa tội và ban ơn cứu độ trong khi con người  tỏ tình với nhau chưa chắc đã vì hạnh phúc của nhau, mà có thể chỉ vì lợi ích riêng tư của bản thân mình, vì ích kỷ nghĩ cho mình hơn qủang đại quan tâm đến đối tượng mình yêu.  Hơn thế nữa, tuy cũng là tỏ tình, nhưng Thiên Chúa tỏ tình vì chung tình, khi yêu vô cùng và yêu đến cùng (x. Ga 13,1), trong khi con người  có thể đắm đuối tỏ tình rồi  hững hờ bỏ tình ngay sau đó.  

     Thực vậy, Thiên Chúa vẫn tiếp tục tỏ tình với con người, vì Ngài yêu con người đến cùng, cho dù con người có « thay lòng đổi dạ », nay yêu mai ghét, sớm tỏ tình, chiều phụ tình. Và vì yêu đến cùng, Ngài  cố tìm cho kỳ được cơ hội để con người nhận ra lời tỏ tình của Ngài, bằng đích thân nắn nót từng chữ rất thẳng trên những hàng kẻ cong  của đời mỗi người, với khao khát cháy bỏng là cũng  nhận được những tỏ tình đơn sơ, chân thành từ phiá con người.

    Vâng, lậy Chúa Giêsu ! Chúa đợi chờ chúng con tỏ tình với Chúa không chỉ bằng lời nói, mà còn bằng việc làm sống động, cụ thể hướng đến tình yêu cao cả là chết cho người mình yêu. Chết cho người mình yêu là cách tỏ tình của Đức Giêsu, Thiên Chúa làm người. Đó cũng là cách tỏ tình Chúa dậy chúng con phải thực hiện mỗi ngày để « con người tự nhiên » được Ơn Chúa biến đổi  thành con người siêu nhiên, « con người phàm tục » được Máu Chúa  rửa sạch và thánh hoá thành  « con Thiên Chúa ». Bởi chỉ là con Thiên Chúa, con người mới biết tỏ tình với Thiên Chúa khi tha thiết gọi  Thiên Chúa « Ápba, Cha ơi ! » (Rm 8,15) ; chỉ con người được Chúa kéo lên  Thánh Giá với Ngài mới có thể trung tín đến cùng trong tình yêu và gan lì tỏ tình ngay cả trong lúc bị người yêu bỏ rơi,  bị người tình lạnh lùng ruồng bỏ, như chính Chúa ở giờ hấp hối trong « thân phận con người » đã thổn thức, nức nở tỏ tình với  Thiên Chúa Cha : « Lậy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ? » (Mc 15,34).   

    Xin cho chúng con suốt đời  sống « có tình » với Chúa, và liên lỷ « tỏ tình » với Chúa bằng cầu nguyện, hãm mình hy sinh, dấn thân phục vụ mọi người trong mọi hoàn cảnh vui buồn, thành công cũng như thất bại, nhục nhằn cũng như vinh quang, « lên » như diều trong vinh dự cũng như  « xuống » tận đáy sâu lầm than, cùng quẫn, vì bất cứ ở đâu và lúc nào Chúa cũng vẫn mãi trung tín và « tỏ tình » yêu thương con.

Jorathe Nắng Tím   

0 nhận xét: