Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

Chương II NHỮNG MẪU CHA MẸ "QUÁ ĐÁNG"

    Để hiểu chính xác thế nào là cha mẹ yêu thương, chúng ta cần rảo qua những mẫu cha mẹ “quá đáng” khi thương yêu con.
    Bởi yêu là một nghệ thuật, nên phải học yêu để biết yêu, hầu thực hiện đúng mục đích của yêu là hạnh phúc của người mình yêu. Điều đó có nghia: Nếu yêu bừa bãi, yêu búa xua, yêu theo cảm tính, tình yêu sẽ không thăng tiến, xây dựng, trái lại sẽ cản trở, phá hoại sự trưởng thành và hạnh phúc của đối tượng được yêu thương.
    Nhiều cha mẹ thuơng con quá đáng, khi không tuân thủ những nguyên tắc, và đòi hỏi của tình yêu. Các cha mẹ này tưởng rằng: Cứ thương con là đủ, và chiều con là thương con. Nhiều cha mẹ thoải mái nghi rằng: tình yêu con cho phép giải giới mọi nghia vụ, kể cả nghia vụ giáo huấn, sửa trị. Và hậu quả là con cái trở thành những đứa con bệnh hoạn, không hạnh phúc vì được yêu bởi một tình yêu “thiếu sức khỏe”, không lành mạnh của cha mẹ.

1.     Tình yêu sở hữu
    Vẫn biết khi yêu ai, ta muốn giữ riêng người đó cho mình, và không để người khác chiếm hữu người ta yêu. Định luật của tình yêu là thế. Nhưng tình yêu sở hữu muốn nói ở đây là một thứ tình yêu bệnh hoạn, khi nắm giữ người yêu như cai tù canh giữ can phạm. Cha mẹ thương con kiểu sở hữu sẽ nhìn con cái như “của cải” riêng do tay mình làm ra, nên có toàn quyền sở hữu, sử dụng.
Sở hữu khi đó sẽ không còn là “có con”, nhưng là giam hãm con trong vòng tay tù ngục của mình:
a. Không ai có quyền trên con tôi, ngoài tôi.
b. Không ai có quyền dạy dỗ, chỉ bảo con tôi, ngoai tôi.
c. Không ai có quyền quan hệ, liên lạc, hợp đồng, cộng tác với con tôi, nếu không được tôi cho phép.
Với con, “cha mẹ sở hữu” còn nghiêm nhặt, khắc nghiệt hơn:
a. Con thuộc hoan toan về cha mẹ, nên không được lam gì trái ý cha mẹ.
b. Con la “sản phẩm” của cha mẹ, nên phải lệ thuộc trăm phần trăm cha mẹ, từ miếng ăn, giấc ngủ, đến học hanh, nghề nghiệp, hôn nhân.
c. Con không có quyền tự quyết định, đơn giản vì con thuộc quyền sở hữu của cha mẹ.  
     Những đứa con của cha mẹ sở hữu sẽ sống như những tù nhân trong nhà tù gia đình. Không khác cảnh “chim lồng, cá chậu”, những người con mất hết tự do làm con, tự do làm người, tự do làm con người ngay từ sơ sinh đã bị kết án trở thành những “cuộc đời bị sở hữu”, chiếm cứ, và hạnh phúc được tự do làm đời mình với họ chỉ còn là ảo tưởng.
    Khi sở hữu con cái một cách quá đáng, cha mẹ đã không thương con, nhưng thương chính mình, không hy sinh mình vì con, nhưng đã hy sinh con vì mình.  
Hy sinh con vì mình để mình được thỏa mãn quyền làm chủ, giải tỏa “tham vọng toàn quyền” từ lâu bị áp chế. Cha mẹ trong trường hợp này đã không nhìn con như một nhân vị, một con người mới với đời sống mới, tương lai mới, khát vọng, hoài bão mới. Tất cả những “mới” này hoàn toàn không giống đời cũ của cha mẹ, vì cuộc đời mỗi người là một mầu nhiệm, một đặc thù, duy nhất không thể giản lược, đồng hóa, tháp nhập vào bất cứ đời sống nào.
    Cha mẹ sở hữu quá đáng còn tước đoạt tự do của con, là giá trị không thể bị tước đoạt nơi mỗi người, bởi mất tự do, con người mất tất cả, và không còn là con người đúng nghia, vì không còn tự lựa chọn, tự quyết định, và tự trách nhiệm là những khả năng tinh thần làm nên nhân vị.
Sau cùng, cha mẹ sở hữu quá đáng sẽ chặn hết đường tiến, đóng kín mọi cửa ngõ vào đời của con. Và hậu quả tai hại sẽ là con không thấy trời tương lai, bởi ngay chính hiện tại con cũng không được đứng trên đôi chân mình.
    Những nghiên cứu tâm lý cho thấy: Những đứa con bị sở hữu quá đáng bởi cha mẹ đều không thành công trong đời sống, nhất là đời sống tâm lý, sinh hoạt hôn nhân, vì ảnh hưởng sở hữu quá nặng nề và nguy hiểm của cha mẹ. Nhiều người mẹ không xa được con trai, và trở thành bóng ma quấy nhiễu đời sống hôn nhân của con trai mình đến nỗi hôn nhân của con phải đổ vỡ. Không thiếu những cặp đôi phải chia tay vì không chịu nổi áp lực sở hữu của cha mẹ chồng hoặc vợ trên con trai hay con gái của mình. Thói quen sở hữu kéo theo tập quán bị sở hữu, như cha mẹ càng sở hữu càng tăng cường mức độ quản lý, và càng bị quản lý, con cái càng phó mặc, thụ động, để rồi mất hẳn ý chí tiến thủ, độc lập.
    Tâm lý sở hữu cũng đưa đến tình trạng bệnh hoạn tinh thần khi đời sống tình cảm mất quân bình: có những người vợ bỏ quên chồng vì lo sở hữu con, lơ là bổn phận làm vợ vì “say mê” con; cũng có trường hợp mẹ ngăn cản bằng mọi giá con trai mình yêu một người con gái, va cưới làm vợ. Ở vào tình trạng tâm lý bệnh hoạn này, người con sẽ rất bất hạnh vì không được tự do làm đời mình.

2.     Tình yêu quá bảo bọc
    Yêu con đến độ không cho con làm một việc gì, hay thực hiện một kế hoạch riêng tư nào là giết chết ước mơ của con, và đốt cháy khả năng chuẩn bị tương lai, tự lập tự cường của con. Tình yêu bảo bọc là thứ tình phủ kín đời con đến nỗi con nghẹt thở vì thiếu dưỡng khí tự do, tự chủ, trái lại phải sống trong bầu khí ngột ngạt vì được bảo bọc quá kỹ, quá kín, quá kỳ cục. Quá đáng khi đáp ứng tận “chân răng kẽ tóc” đòi hỏi của con, dù những đòi hỏi đó nhiều khi không hợp lý, có khi còn nguy hại. Quá đáng bảo bọc khi bồn chồn lo lắng vì sợ con thiếu thốn, trong khi con ngao ngán vì quá dư thừa. Quá đáng bảo bọc khi bất chấp mục đích giáo dục, nguyên tắc đao tạo mà chỉ quan tâm làm vui lòng con cái bằng thỏa mãn mọi đòi hỏi, yêu sách.
     Cha mẹ bảo bọc con quá đáng sẽ trở thành những nô lệ của con, khi lấy nhu cầu của con, đòi hỏi của con, yêu sách của con là nghia vụ duy nhất. Cha mẹ bảo bọc con quá đáng lấy khỏi con khả năng phấn đấu, và lòng kiên nhẫn, biết ơn khi bịt mắt con trước những khó khăn của cuộc sống, những vất vả, khó nhọc phải đánh đổi khi tức tốc thực hiện yêu sách đôi khi rất phi lý của con. Có khi con vừa léo nhéo đòi đồ chơi là vợ chồng đã cãi vã, trách móc nhau viện cớ: “Em không thương con”, “Anh chẳng để ý gì đến con”. Những cha mẹ yêu thương kiểu này chỉ nhìn thấy nhu cầu, yêu sách của con và tìm thỏa mãn vô điều kiện yêu sách, nhu cầu ấy, mà quên rằng: Con cái còn có nhiệm vụ, bổn phận đối với cha mẹ và người khác. Khi được bảo bọc quá đáng, con cái sẽ đánh mất ý thức trách nhiệm và bổn phận của chúng đối với gia đình nhân loại và trở thành những người ích kỷ có hạng. Chúng sẽ coi mình là trung tâm vũ trụ, cái rốn của nhân loại, nhân vật tối quan trọng mà mọi người phải phục dịch, hầu hạ, thỏa mãn nhu cầu. Vô điều kiện khi chúng không thấy mình mắc nợ ai. Được phục dịch từ đầu đến chân, nên không cảm thấy lòng tốt của người khác là quan trọng, quý báu. Được nuông chiều trong gia đình, khi muốn gì được nấy, có khi chưa kịp muốn đã được cha mẹ đáp ứng, phục vụ, chúng không còn biết ý nghia của hy sinh, giá trị của đồng tiền, và nhất là vị trí làm con của chính mình, nên sẽ chẳng biết trân trọng ai, biết ơn người nào, kể cả cha mẹ đã day công bảo bọc chúng.
    Ngoài hậu quả trở thành những con người trâng tráo vô ơn, những đứa “con Trời”, vì được bảo bọc quá đáng sẽ không hội nhập được vào dòng chảy của cuộc sống xã hội, nếu chẳng may cha mẹ không còn. Bởi chúng sẽ ngờ nghệch, hậu đậu, kể cả ngu ngốc khi không còn ai bảo bọc, phục dịch tận chân răng. Vì thế, để tránh cho con trở nên những người lười biếng, hay đòi hỏi, ích kỷ, vô kỷ luật, phách lối, khinh người, khó thích ứng, không hòa đồng, dễ bị người khác ghét bỏ, cô lập, cha mẹ phải tránh kiểu yêu thương bao bọc quá đáng, vì đây chính là cách nhanh nhất làm con “hư” vì con sẽ tự mãn, tự phụ, cũng là cách hữu hiệu nhất biến con thành “đù”, vì mất khả năng đương đầu, tháo vát; bởi được quá bảo bọc, con cái sẽ bị úm kín như những cây non bị cây to che khuất nên eo uột, yếu ớt, không lớn được vì thiếu nắng, thiếu gió, thiếu mưa. Bảo bọc con quá đáng cũng tạo nên mặc cảm luôn sợ hãi, không cảm thấy an toàn khi vắng bóng cha mẹ, ngay cả khi đã lớn khôn, lập gia đình. Người con được cha mẹ bao bọc quá đáng sẽ khó sống khi cha mẹ không ở bên cạnh. Đây là thảm kịch của đời con, vì có cha mẹ nào sẽ sống mãi?

3.     Tình yêu thần tượng
     Thần tượng con cái là sai lầm phải được xếp vào hàng đầu, vì một lý do rất đơn sơ: Cha mẹ mới là thần tượng của con, chứ con không thể là thần tượng của cha mẹ, vì con đang trong thời kỳ được uốn nắn, giáo dục, đao tạo để trưởng thành. Là gương mẫu cho con, cha mẹ đích thực là nhà giáo dục, người trồng cây, kỹ sư uốn nắn tâm hồn, tạo hình thân xác.
Đảo ngược trật tự là đảo ngược vai trò người giáo dục và người được giáo dục. Sai lầm này dẫn đến phản tác dụng, khi mang lại những hậu quả tai hại khôn lường:
   a. Đứa trẻ được cha mẹ thần tượng sẽ tưởng mình là “số một” trong thiên hạ, nên kiêu căng, hống hách, coi thường mọi người.
   b. Đưa trẻ được cha mẹ thần tượng nghi mình không có gì phải trau dồi, sửa đổi, chỉnh sửa, tập tành, nên ngạo mạn, ngang ngược trong thói hư tật xấu cố hữu của mình. Chẳng hạn cô thiếu nữ có thói quen hét lớn khi nói chuyện là vì khi còn bé, cha mẹ đã qua thần tượng, nên không can thiệp dạy dỗ khi cô hét. Lối xóm rùng mình khi nghe tiếng cô the thé. Hậu quả là chẳng chàng nào dám liều linh cưới cô làm vợ, và cô đanh ở giá “hét” một mình cho đời rùng rợn. Câu chuyện có thật trên là một thí dụ nhỏ, và điển hình nói lên tính bất trị của con cái khi cha mẹ thần tượng chúng.

     Cha mẹ thần tượng con cái khi ca tụng không mệt mỏi con mình với mọi người. Nhiều cha mẹ không ngượng vẽ con mình thành những hoàng tử, công chúa, thiên tài trong khi con mình chưa bằng ai, chưa là gì khi so với thiên hạ. Có những câu chuyện không ra khỏi được đề tài “tôn vinh con cái” làm người đối diện phải bực bội, khó chịu; những cú điện thoại lê thê hàng giờ chỉ để phô trương, trình diễn những tuyệt vời của con mình làm người nghe phải ngao ngán tìm lý do cúp máy. Và hầu hết những cha mẹ mắc chứng bệnh thần tượng con cái đều giống nhau ở tính không ngượng ngùng khi thao thao bất tuyệt khoe con, và lố bịch khoác lên con những đức tính, tài năng chỉ có được ở thiên tài xuất chúng, hoặc vi nhân, bậc Bồ tát đức hạnh.
    Thần tượng con cái phát xuất từ đầu óc hẹp hòi, ấu tri và dẫn đến thái độ rái sợ con cái của cha mẹ. Đa số những người mải mê thần tượng, tôn vinh con cái đều là những người sợ con, nể mặt con, để rồi không dám răn đe, trừng phạt, ngăn cấm con khi chúng sai trái, phóng túng, vô độ. Quy trình không trật tự giữa thần tượng và rái sợ: Có khi vì thần tượng mà sợ, cũng có lúc vì sợ mà thần tượng, nhưng dù thế nào, hậu quả vẫn chung số phận tiêu cực: biến con thành những ông vua con, bà trời nhỏ: chảnh chọe, ngang bướng, bất trị, không thể sống chung với người khác.
    Cái khó của giáo dục là đúng mức, nên khi quá mức thần tượng một đứa con còn trong giai đoạn học tập, thụ huấn là phá hoại tiềm năng, khả thể, mầm non đang tạo hình. Giáo dục trong trường hợp này đã không giữ được thế quân bình, hài hòa phải có, nên tác dụng ngược, và để lại hậu quả rất đáng buồn là chặn đứng khả năng trưởng thành của người được đao tạo. Tóm lại, cha mẹ có quyền khen thưởng để khuyến khích, nhưng không nên tôn vinh, sùng bái con. Đừng biến con thành những ông thần bà thánh, nhưng hãy để chúng sống đời làm người với tất cả chiều kích nhân sinh, ở đó có buồn, vui, tiếng cười, nước mắt, thành công, thất bại như bức tranh đẹo, có giá trị vì phong phú đủ mau sắc.

    4. Tình yêu kỳ vọng thái quá
    Quá kỳ vọng vào con tức hoạch định sẵn, vẽ sẵn cho con đường phải đi, mục tiêu phải đạt, thường la đường công danh và mục tiêu sự nghiệp. Như cha mẹ làm bác si thì muốn con học Y, cha làm nghề xây dựng ắt sẽ muốn con học kiến trúc… Kỳ vọng vào con không chỉ la hướng dẫn con, đề nghị con, nâng đỡ con, nhưng thực ra là tạo áp lực, ép con thực hiện cho được ước nguyện của cha mẹ. Khi tạo áp lực dưới vỏ bọc đặt hết hy vọng ở con, cha mẹ vô tình đẩy con vào một tình trạng thường xuyên căng thẳng. Con sẽ căng thẳng vì phải làm điều cha mẹ muốn, dù con không muốn hay không đủ khả năng. Không thiếu những đứa con kém trí nhớ, nhưng cha mẹ bắt học Y Dược là những môn đòi “học thuộc bài”. Có em không có khiếu sinh ngữ lại bị cha mẹ ép học ngoại giao, không giỏi toán lại phải vào Bách khoa, sợ máu mà phải học y tá, điều dưỡng.
    Cũng vì quá kỳ vọng, cha mẹ sẽ dễ thất vọng và nổi khùng, hóa điên khi con thất bại, không đạt được điều cha mẹ đã vạch sẵn, mục tiêu cha mẹ đã chọn lựa. “Lực bất tòng tâm” là bốn chữ cha mẹ không muốn đọc, cha mẹ chỉ muốn con cái nằm lòng phương châm: “Muốn la được”. Chẳng thế mà sau mỗi mùa thi đại học, báo chí đều xôn xao đăng tải những cánh thư tuyệt mạng của những đứa con “đã không dám tiếp tục sống, vì rớt đại học, không thực hiện được ước mơ, kỳ vọng của cha mẹ”.
    Quá kỳ vọng khác với hy vọng, vì hy vọng tôn trọng tự do, hy vọng dành riêng khoảng trống cần thiết cho con tự do hành động, hy vọng truyền vào con dưỡng khí tự do để con sống khỏe, sống mạnh; hy vọng còn những cây số thênh thang cho đôi chân tự do của con bay nhảy, trong khi kỳ vọng thái quá bao hàm một áp lực triu nặng, một lực cản kinh khủng đẩy con lùi vào thất vọng.
    Không thiếu những học sinh tự tử vì không chịu nổi áp lực kỳ vọng từ cha mẹ. Đó là những đứa con oằn vai, gục ngã dưới gánh nặng vô song của khát khao điên cuồng phát sinh từ kỳ vọng thái quá của cha mẹ đang xoáy tít cuộc đời chúng, biến chúng thành những con vịt bị nhồi nhét thóc lúa mà không được phép nhai hay thưởng thức thi vị của thức ăn.
    Không ai phủ nhận: Con cái cần kỷ luật để thăng tiến, cũng như đường tiến thân cần được cha mẹ hướng dẫn, chỉ đạo, cố vấn. Sự đóng góp của cha mẹ cho thành công của con là điều không thể thiếu, nhưng đóng góp đó không được thái quá để trở thành lực cưỡng chế, lực áp chế truất phế quyền sống “đời riêng, riêng đời” của con, vì trước hết và trên hết, con vẫn phải tự trách nhiệm cuộc đời mình.
 Khi đạt ra những tiêu chí, mức tới, mục tiêu, cha mẹ không ngại dùng mọi phương tiện dù tốn kém ép phải đạt được bằng mọi giá. Nhưng khi con thất bại, nghia là làm hỏng chương trình của cha mẹ, làm vỡ kế hoạch được lên khuôn sẵn, cha mẹ sẵn sàng cay đắng, khắc nghiệt “trở mặt”, biến con thành một thứ “đối thủ” tuy không dám gọi thành tên, nhưng bàng bạc ám ảnh hình ảnh một tên vô tích sự, một đứa con không xứng đáng với công lao khó nhọc, tốn kém, vất vả của cha mẹ. Kỳ vọng thái quá ở con và lạnh lùng bỏ rơi con là hai đầu “cực đoan” của một logic không chút nào thuận lý. Từ cực đoan này đến cực đoan kia, cha mẹ đã căng thây, xé xác con khi đặt chúng là tâm điểm của những mâu thuẫn nội tại trong tâm hồn cha mẹ, mà quên hẳn con cái đã vô phúc trở thnàh nạn nhân bất hạnh của tham vọng không đáy ẩn sâu, tiềm tàng nơi cha mẹ.

    5.   Tình yêu mua chuộc “mị dân”
    Thứ tình yêu này nghe hơi lạ, nhưng không lạ đối với khoa tâm lý. Đó là một thứ tình yêu bị điều kiện hóa, nghia là bị mắc kẹt đâu đó: Cha mẹ không còn đủ mạnh để yêu con một cách lành mạnh, đầy tin tưởng, nhưng yêu con bằng một thứ tình mua chuộc, qụy lụy, mị dân.
    Lý do đưa đến tình trạng này là cha mẹ mất thế đứng vững chắc như phải có, khi không còn mạnh. Có thể hết mạnh, vì cảm thấy có lỗi đối với con, chẳng hạn vợ chồng đã đánh cãi, nguyền rủa, lăng mạ nhau trước mặt con, hay quăng đồ, liệng chén, đập phá chén đia, nồi niêu khi con hiện diện. Có lỗi nên không còn mạnh miệng, mạnh tay: mạnh miệng để giáo huấn, răn bảo con, mạnh tay để quyết định, hành động uốn nắn, sửa trị, huấn luyện con. Mặc cảm tội lỗi làm cha mẹ “có lỗi” run tay, chùn bước, và đưa đến thái độ hèn nhát trước con cái.
    Vì hèn nhát, nên phải mua chuộc con như mua cho tình cha mẹ chiếc dù để núp bóng. Vì tâm trạng ngượng nghịu, khó xử của người có tội, cha mẹ phải dùng chiêu “mị dân” để bảo kê cho tình yêu đã bị lỗi làm chằng chéo.
    Thực ra, ơn gọi làm cha mẹ không miễn trừ những yếu đuối của cha mẹ trong cuộc sống, cũng như không triệt tiêu những lỗi lầm có thể xẩy ra mỗi ngày của con người, nên cha mẹ không được phép từ chối bổn phận răn dạy, giáo huấn của mình đối với con cái, dù chính mình đôi khi thật bất xứng. Tất nhiên, cha mẹ sống không đạo đức sẽ ngượng ngùng “khó ăn khó nói”, và cảm thấy e ngại khi phải mở lời giáo huấn. Đây là hậu quả không thể tránh, bởi tận căn gốc, cha mẹ phải là tấm gương, gương càng sáng càng làm đẹp đời cha mẹ và đem lại hạnh phúc cho con. Nay gương không còn sáng, hoặc đã vỡ tan, thì hậu quả sẽ phải khác với gương lành, gương sáng, gương trong, gương đẹp, gương tuyệt vời.
    Tuy thế, vì ơn gọi làm cha mẹ đòi hỏi, nên cha mẹ trong bất cứ trường hợp, tình trạng đạo đức, luân lý nào cũng vẫn phải mang trọng trách giáo dục con cái. Vấn đề là người giáo dục sẽ chỉ có thể giáo dục khi nhận ra giá trị của đạo đức, và chính đương sự phải tự chỉnh sửa để trở nên đạo đức, xứng đáng hơn với ơn gọi thiêng liêng làm cha mẹ, thiên chức nhà giáo dục, sứ mệnh người ươm trồng những con người.
    Tóm lại, phải tuyệt đối tránh kiểu tình yêu “mua chuộc, mị dân” đối với con cái, vì hậu quả sẽ rất nguy hại, nguy hại cho nhân cách của cha mẹ, và nguy hại cho giá trị của tình yêu khi con không còn nhìn tình yêu là một giá trị cao cả, tuyệt đối mà chỉ là phương tiện đổi chác, mua bán, thương lượng…
    Trên đây là một số mẫu cha mẹ quá đáng khi yêu thương con, mà hậu quả chung nhận về là làm con mất thăng bằng tâm lý, ngăn cản con lớn lên trong tinh thần trách nhiệm, và chặn bước tiến trưởng thành của con trên đường vào đời làm người, nghia là khả năng tự lập thân, tự đi trên đôi chân của mình. Bên cạnh những mẫu yêu thương không bình thường, nếu không nói là bệnh hoạn này, còn những mẫu cha mẹ hoàn toàn đánh mất quyền làm cha mẹ, nghia vụ của cha mẹ, vinh dự và hạnh phúc làm cha mẹ. Những mẫu cha mẹ sắp kể là tai ương của con cái, kinh hoàng của xã hội, và nguyên nhân bất hạnh của nhân loại.

6.      Cha mẹ bạo hành
     Những cha mẹ coi con cái như kẻ thù, đồ vật, nên hành hạ mặc sức, đánh đập tùy tiện, trù dập thoải mái. Giữa họ và con cái không có tương quan tình yêu, nhưng hận thù trấn ngự, và biến họ thành những “cha mẹ” dã man, tàn ác, lấy khổ đau của con làm thú vui tiêu khiển. Họ chỉ có một niềm vui là hành hạ con cái, khi xem con là phương tiện thỏa mãn ý riêng của mình, nên khi con làm trái ý thì nổi cơn lôi đình, kéo con ra hành hạ.
    Họ là những người bệnh hoạn cần được chữa trị, vì đánh mất ý thức tương quan cha con, mẹ con, nhất là không cón ý niệm chính đáng về tình phụ tử, mẫu tử. Thương cho những người con của cha mẹ bạo hành, vì đời làm con chẳng khác gì đời nô lệ chỉ biết cúi mặt phục tùng và chịu trăm ngàn cực hình ô nhục do bàn tay bạo lực của chính đấng sinh thành ra mình.

     7.      Cha mẹ đào ngũ
     Cha mẹ không đao ngũ khỏi hàng quân “cha mẹ”, nhưng đao ngũ khỏi trách nhiệm làm cha mẹ khi bỏ bê con cái và chủ trương chính sách: Con cái như cây cỏ, chúng có tự do tồn tại, và tự do biến đi. Việc sinh ra một con người được coi như chuyện bình thường, rất thường vì ai cũng làm được, trừ một số rất nhỏ bị trục trặc sinh lý. Chính vì dễ và thường, nên sự có mặt của con cái không làm bận tâm cha mẹ kiểu “đao ngũ” trước khi có lệnh hành quân này. Họ không nhận mình có một ơn gọi, mang một nghia vụ, trách nhiệm và nhận vinh dự làm cha mẹ, cũng như khước từ giá trị đời sống của con. Vì không còn giá trị nào để bám víu, do tự mình đơn phương phủ nhận, những cha mẹ này     không quan tâm đến đời sống của con, và ung dung phó mặc con cái theo dòng đời trôi nổi.
      Không thiếu những cha mẹ vẫn vui vẻ ăn nhậu, thảnh thơi giải trí trước hiện tại bế tắc, và tương lai đen tối của bầy con thiếu thốn mọi bề. Xem chừng con cái không còn là mối bận tâm, cũng không là vinh dự của họ, bởi họ đã đao ngũ khỏi trách nhiệm làm cha mẹ, trước cả khi con cái chào đời.

8.   Cha mẹ lợi dụng
       Cha mẹ kiểu lợi dụng này thì nhiều, nhất là trong thời buổi kinh tế khó khăn. Báo chí thiếu trang để đăng hết những câu chuyện bán con cho người nước ngoài, gả con bừa bãi cho người Đai Loan, Trung Quốc, Hàn Quốc để lấy tiền. Cha mẹ kiểu này chẳng cần biết con sẽ ra sao, rơi vào cung mệnh nào nơi đất khách quê người, nhưng chỉ biết nhờ con mà có lợi, kiếm lợi nhuận nhờ đầu tư con. Con cái trở thành món hàng buôn bán. Con cái không còn giá trị “con người”, ma rơi xuống phận “hàng hóa” từ tay cha mẹ. Sự có mặt của con không mang giá trị gì, ngoài giá trị lợi nhuận vật chất. Vì thế mà cha mẹ không do dự bán con, không ngần ngại mặc cả, thách giá trên “món hàng” con cái để kiếm lợi. Thảm cảnh bán con, đưa con vào tay những lái buôn tình dục là một sự thật đau lòng, không thể chối cãi. Nó nói lên cái đạo đức đã vữa nát của một xã hội đang bên bờ vực thẳm băng hoại; bởi một khi cha mẹ nhẫn tâm đem con đi bán, lấy con làm hàng hóa mậu dịch thì đạo đức gia đình làm gì còn đất sống. Đừng vội đổ hết tội cho xã hội khi gia đình tan nát, nhưng trước hết cha mẹ hãy nhìn lại mình để biết mình thuộc loại cha mẹ nào, bởi số phận của gia đình tùy thuộc rất nhiều ở cha mẹ có yêu thương, và có yêu thương con cái đúng cách hay không.

9.    Cha mẹ sợ khó, ngại khổ
     Chấp nhận làm cha mẹ là chấp nhận hy sinh, chấp nhận một đời dông bão, khó nhọc, vất vả vì con. Sở di làm cha mẹ vất vả, khó nhọc là vì không chọn lựa nào anh hùng, không trách nhiệm nào nặng nề, không vị thế nào cao cả, không vinh dự nào cao quý, không ý nghia nào cao sâu hơn “làm cha mẹ”, vì chỉ có cha mẹ mới sinh ra con người, mà con người vượt xa mọi loài, lớn hơn tất cả thụ tạo va được Thượng Đế đặc biệt cưng chiều, yêu thương.
    Vì thế, sinh ra con người là công tác cực kỳ vĩ đại, thiêng liêng mà chỉ cha mẹ mới có thể đảm đương. Cũng chính vì cao cả, cao sâu, cao quý, cao vời, cao đẹp mà làm cha mẹ không dễ. Không dễ nên không không luôn đơn giản, hạnh thông; không dễ nên không thiếu mồ hôi vất vả, nước mắt nghẹn ngào; không dễ nên nhọc nhằn, lo lắng là hành trang, quên hạnh phúc riêng mình là lương thực hằng ngày, và sẵn sàng hy sinh cho hạnh phúc của con là lẽ sống.
    Chính vì làm cha mẹ đòi hỏi hy sinh, quên mình, đòi “chịu thương chịu khó”, nên người sợ khổ, ngại khó, tránh vất vả sẽ không thể là cha mẹ lý tưởng, cha mẹ của “một trời yêu thương, hạnh phúc”.
Những hình ảnh tiêu cực về cha mẹ trên thiết tưởng đã phần nào nói lên “yêu thương” với “cha mẹ” như hình với bóng, không thể rời xa nhau. Sở di cha mẹ bạo hành, lợi dụng, hưởng thụ là vì cha mẹ quên yêu thương, ngại ngùng dấu ái, dè sẻn tâm tình vì yêu thương ai la “thao thức, băn khoăn và gắng sức mưu tìm hạnh phúc cho người ấy”. Nhưng nói đến thao thức, khắc khoải, băn khoăn là chạm day dứt, lắng lo, xao xuyến, bồn chồn. Bàn về “gắng sức mưu tìm” là khởi đầu hành trình quên mình, hy sinh, vất vả. Chính vì những “cái khó, cái khổ” trước mặt mà nhiều người đã không muốn đi đến cùng đường làm cha mẹ yêu thương.    
     Nhưng thử hỏi: Có tình nào không phải quên mình? Có tình yêu nào vắng bóng hy sinh? Bởi đã yêu ai là gánh lấy đời họ, mà gánh gồng thì nặng vai và nhọc mệt. Cha mẹ yêu con nên gánh lấy trọn vẹn đời con từ khi con thụ thai cho đến cuối đời cha mẹ. Còn bé thì bú mớm, chăm lo từng bước đi, giấc ngủ; lớn hơn thì đưa đón đến trường; trưởng thành thì gả chồng, cưới vợ; con thanh đạt thì mừng mừng tủi tủi; con khánh kiệt, thất bại thì cuống cuồng lo sợ, và tìm mọi cách cứu con. Chính bởi tình mẹ cha là tình tuyệt vời, nên hy sinh đầy mình, và gánh gồng luôn nặng triu. Có một lần làm cha mẹ mới hiểu thế nào là tình yêu tận hiến, hy sinh; hiểu thế nào là bao la, hải hà, và tâm sự quay quắt vì thương con của trái tim cha mẹ luôn âm thầm, lặng lẽ dõi theo bóng dáng con. Ở đâu và bất cứ lúc nào, tình ấy cũng muốn bao phủ, dõi bước, đồng hành. Trong mọi tình huống dù chua chát, đắng cay, bẽ bàng đến cỡ nào, tình ấy cũng không xa rời, lẩn tránh. Những bà mẹ rưng rưng mắt lệ trước cổng trại giam chờ thăm nuôi con. Những bà mẹ thâu đêm bên giường con, tay mân mê tràng hạt thầm thi cầu xin cho con khỏi bệnh. Những người cha hốc hác vì liên tục tăng ca mong có tiền cho con đi học. Những người cha chai sạn gió sương, lì lợm trước gian khổ vì tương lai của đàn con. Quả thực, Thượng Đế đã ban cho đời người có cha mẹ là hy vọng cuối cùng và bất diệt sau khi các hy vọng khác tắt lịm; là bến đỗ bình an cuối cùng và vinh cửu khi không còn một chỗ nương thân; là thành trì yêu thương cuối cùng và kiên vững sau khi đã mất tất cả.
    Vì cha mẹ yêu thương, nên vì con cha mẹ khổ sở trăm đường. Nhưng cũng vì hy sinh, tình yêu cha mẹ trở nên tráng lệ, huy hoàng, quý giá. Và đó cũng là lý do làm cha mẹ đánh mất ý nghia tình yêu tuyệt vời của mình với con cái, nếu cha mẹ sợ khó, tránh khổ, ngại hy sinh khi yêu con.

Quý độc giả vui lòng đọc tiếp chương 3 : http://tinmungduongpho.blogspot.com/search/label/CMYT-chuong3



Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

Chương I CHA MẸ LÀ YÊU THƯƠNG


   Nói đến cha mẹ là nói đến yêu thương, bởi cha mẹ là chính yêu thương. Không yêu thương, cha mẹ không thể làm cha mẹ, vì đời làm cha vất vả trăm bề, đời làm mẹ lo âu ngàn nỗi sẽ dang dở, đứt đoạn, nếu không có yêu thương. Không yêu thương, cha sẽ không đủ nghị lực tần tảo kiếm gạo nuôi con, mẹ sẽ gãy gánh giữa đường sinh thành, dưỡng dục, bởi không gánh nào nặng bằng gánh mẹ cha, và không thách đố nào lớn hơn công ơn cha mẹ. Tuy không có quyền chọn cha mẹ, nhưng con cái có quyền được cha mẹ yêu thương, có quyền ở trong trái tim cha mẹ; bởi khi không được yêu thương, con cái đã bị cha mẹ tước quyền làm con, bị cha mẹ cướp quyền được yêu thương, đồng thời chính cha mẹ tự đao ngũ khỏi chức vụ cha mẹ, tự lột bỏ thiên chức làm mẹ cha, và tự phủ nhận chính sứ mạng, ơn gọi và bản sắc “đấng sinh thành” của mình.
   Như thế, không phải tất cả cha mẹ là yêu thương, hoặc cứ làm cha mẹ là yêu thương con cái; bởi đã có những đứa con bị cha từ chối, những đứa con bị mẹ bỏ rơi, những đứa con vô thừa nhận, những đứa con bị coi là tai nạn, tai họa, tai ương, tai ách. Và vấn đề được đặt ra: yêu thương có phải là bản chất, cốt lõi của cha mẹ hay có một giá trị nào khác làm nên cha mẹ?

     1. Luật Tự Nhiên

   Muôn loài đều có mẹ cha:cây con nẩy sinh từ cây mẹ, chim con, gà con, chó con, và các động vật “con” khác đều được sinh ra từ động vật “cha và mẹ”. Quan sát động vật mẹ chăm sóc con, động vật cha tần tảo kiếm mồi nuôi con, chúng ta không thể phủ nhận tình thương của cha con, mẹ con động vật, dù tình thương ấy thuộc mức độ bản năng. Qua bản năng yêu thương, chăm nom con cái, loài vật nói lên một định luật bất biến: Con cái cần cha mẹ, vì không có cha mẹ, con cái không thể tồn tại. Kinh nghiệm đó không của riêng ai, nhưng tất cả đều chung cảm nghiệm: “Con không cha như nhà không nóc, con không mẹ liếm lá đầu đường”. Nếu gấu con sơ sinh cần gấu mẹ ấp ủ, nuôi nấng, em bé cũng cần tình thương cha mẹ săn sóc, chở che, con cái cũng cần tình yêu cha mẹ nuôi lớn, cho nên người. 
   Một đứa trẻ sinh ra không được chăm sóc, vì mẹ cha không thương yêu sẽ là một người bất hạnh, vô phúc. Bao nhiêu vấn đề gia đình, xã hội đã hoàn toàn bế tắc, khi cha mẹ chối bỏ quyền và nghia vụ làm cha mẹ của mình đối với con cái. Luật tự nhiên quy định cách rất “tự nhiên” trong tâm óc mọi người: Mẹ cha là yêu thương, và có yêu thương mới là cha mẹ chính danh. Lương tâm mỗi người cũng vang vọng lề luật tự nhiên: Cha mẹ phải yêu thương con cái. Thế nên, khi không yêu thương con cái, cha mẹ vi phạm luật tự nhiên, và hậu quả là những dằn vặt khó nguôi ngoai, những ray rứt lâu dài nhức nhối.

    2. Luật “nhân đạo”, tức luật làm người
   Đạo làm người cũng là luật sống của con người. Đạo sống, luật sống ấy đòi mỗi người phải chấp hành nghiêm chỉnh những quy định đạo đức, những điều lệ nhân bản để con người không mất giá trị làm người, và chỗ đứng con người của mình trước vạn vật, và trong thế giới. 
   Đạo làm người ấy khẳng định cha mẹ phải thương yêu con cái, và con cái phải hiếu thảo với cha mẹ. Luật sống này tạo tương quan tốt đẹp và chuẩn mực hòa điệu cho hạnh phúc của đời sống con người trong gia đình, xã hội. Nhân đạo đã trở thành con đường dành cho con người đi. Con đường đó chính là lòng nhân ái, tình yêu thương, ước muốn tương trợ. Vì thế, một xã hội không nhân đạo, một cá nhân vô nhân đạo không thể được coi là người tốt, cộng đồng tốt, vì trái ngược với đòi hỏi của nhân bản, tức yếu tính, căn bản, nền tảng của con người.
   Cũng thế, người cha hành hạ con, người mẹ buôn bán con, người con khinh khi cha mẹ mình là những “hiện tượng quái đản, quái thai” phá hủy chất “nhân đạo” nơi con người, và biến họ thành những con người “phi nhân, vô nhân đạo”.

    3. Luật Tôn Giáo
   Tôn giáo nào cũng chung một giới luật: cha mẹ phải thương yêu con, và con cái phải hiếu thảo với cha mẹ. Không tôn giáo nào dậy ngược lại, vì tôn giáo là con đường đạo đức, con đường thánh thiện, và yêu thương khởi đi từ cha mẹ là con đường thánh thiện, đạo đức ấy.

   4. Các quy luật gia đình, đoàn thể, xã hội, quốc gia, quốc tế khác.
   Tất thảy đều quy định: Cha mẹ phải thương yêu con cái, và con cái phải thảo hiếu với cha mẹ. Đó là nguyên tắc bất biến, quy định không thay đổi, lề luật vinh cửu mà bất cứ định chế nhân bản nào cũng phải tuân theo. Căn cứ vào các luật nói trên, từ luật tự nhiên đến các quy định có tính thu hẹp, gom nhỏ, chúng ta không do dự khi quả quyết: Yêu thương là ơn gọi của cha mẹ. Ơn gọi ấy làm thành đời cha mẹ, cho đời cha mẹ một giá trị vô cùng và ý nghia tuyệt đối.


   a. Ơn gọi yêu thương làm thành đời cha mẹ
    Ơn gọi là lời mời vọng lên từ đáy sâu tâm hồn mang tính thúc bách, réo gọi trước một lý tưởng. Là lời mời, ơn gọi tuy thúc bách, nhưng không áp chế, ép buộc mà cần đến tự do đáp trả, tự nguyện dấn thân. Trước khi làm cha mẹ, hai người nam nữ xôn xao, rạo rực một khao khát làm vợ chồng, để rồi được làm cha mẹ sau đó. Khao khát này vựợt xa bản năng, vì mang dấu ấn của tình yêu tự hiến. Bản năng thì đơn thuần đòi hỏi thỏa mãn một nhu cầu, nên quy chiếu vào chính chủ thể, trong khi ơn gọi hướng đến đối tượng, tức ra khỏi mình để gặp gỡ tha nhân. Lứa đôi, vì thế không còn là sinh hoạt của bản năng, nhưng thuộc sinh hoạt nhân bản và thánh thiêng, vì cả hai người được kêu gọi để yêu thương, được mời vào vùng trời yêu thương, bước đi trên hành trình yêu thương. Từ đây, ơn gọi yêu thương soi chiếu, bao phủ và là thanh trì che chở, đỡ nâng đời đôi lứa. Từ tình yêu đôi lứa phát sinh tình yêu cha mẹ, cũng như ơn gọi làm vợ chồng mở ra cánh cửa vào ơn gọi làm cha mẹ.
   Như thế, cả hai ơn gọi làm vợ chồng và làm cha mẹ đều xuất phát từ khởi điểm yêu thương và nhắm đích yêu thương Từ định đề này, hôn nhân không thể được quan niệm nếu không có tình yêu, và người ta không thể là cha mẹ, nếu trái tim hoàn toàn trống vắng tình yêu hướng về con cái.



   b. Tình yêu cho đời cha mẹ một giá trị vô cùng
   
       Tình cha, tình mẹ, hay ơn cha nghia mẹ mãi mãi được ca tụng bằng tất cả những gì đẹp nhất, vi đại nhất, sâu thẳm nhất, bao la nhất… bởi tình yêu ấy là một mầu nhiệm. Người ta có thể nghi ngờ, ngần ngại trước nhiều thứ tình, nhưng tình cha mẹ thì ít ai dám đặt vấn đề, vì tình ấy nhiệm lạ vô cùng. Ai cũng có mẹ, và ai cũng cảm nghiệm tấm lòng mẹ bao la, hải hà thế nào: Mẹ chẳng than bao giờ, chỉ âm thầm, lặng lẽ chăm sóc con, lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ, và mỗi bước chân con vắng nhà, là từng thời khắc làm não lòng mẹ. Ai cũng có cha, và ơn cha không dễ phai nhòa trong tâm tưởng con cái. Tận tụy, hy sinh, quên mình đã làm hình ảnh cha cao vời, vi đại. Chính vì thế, tình cha mẹ không còn ở mức có cùng, hữu hạn, nhưng đi vào vô cùng, vô hạn, không biên giới. Nhờ là ơn gọi, tình ấy trở nên thánh thiêng. Vì là ơn gọi, tình ấy biến thành mầu nhiệm. Và đó là giá trị của tình mẹ cha, một giá trị vô cùng, nhờ đã đi vào Vô Cùng, chạm vào Tình Yêu Tuyệt Đối.


    c. Ý nghia tuyệt đối của tình cha mẹ
    Công việc vi đại nhất mà Thượng Đế làm với con người là cho con người tiếp tay với Ngài “dựng nên” những con người mới. Vì không biết chiêm ngắm con người, chúng ta không nhận ra mình và người khác là công trình tuyệt vời và mầu nhiệm. Ý nghia của ơn gọi cha mẹ cũng như giá trị của đời làm cha mẹ hệ tại ở hồng ân được tiếp tay với Thượng Đế trong công cuộc truyền ban sự sống con người. Hồng ân này biến cha mẹ trở thành những cộng tác viên trong công trình tạo dựng nối vẫn tiếp tục đến tận thế. Hãy thử nhìn xem: Có công việc nào của con người “mầu nhiệm” hơn việc sinh ra những con người mới?



   Có công trình nào mang ý nghia cao cả và giá trị lớn lao hơn công trình tạo ra những con người? Con người không là sản phẩm “vật chất”, nhưng là một thực thể kỳ diệu kết hợp vật chất và tinh thần, với khả năng vươn tới Tuyệt Đối, đi vào Vô Cùng, gặp gỡ Đấng Chủ Tạo. Những thao thức, khát vọng hướng về Tuyệt Đối nơi con người làm cho con người trở thành thụ tạo đặc biệt vượt lên trên mọi thụ tạo khác. Chỉ một khả năng tự do ở con người thôi cũng đã đủ làm cho con người vượt xa tất cả mọi thụ tạo khác để đi vào thế giới tuyệt đối, vô cùng. Xuyên suốt cuộc đời mỗi người, không ai có thể phủ nhận hay nghi ngờ tình yêu bao la, trời biển của mẹ cha; cũng không ai dám nghi tình yêu ấy tầm thường. Có thể ở cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”, con cái hờ hững, vô tình trước công ơn cha mẹ, nhưng càng khôn lớn, khi gánh đời trĩu nặng, khi tuổi đời chồng chất, người con mới cảm nghiệm ơn sâu nghia nặng đối với cha mẹ mình. Đời người tuy ngắn, nhưng cũng đủ dài để thấy mọi sự, hiểu mọi điều, nhất là cảm nghiệm chiều sâu của tình cha mẹ, chỉ sợ lúc đó sẽ chẳng còn cha mẹ để cảm tạ. Quả thực, tình yêu cha mẹ là tình tinh ròng, tuyệt diệu. Nó là nôi sự sống, là núi đá niềm tin, là bến đỗ hy vọng, là mái ấm chở che, là cung lòng ẩn nấp, là nắng sớm hân hoan, là đêm hè thư thả, là cả bầu trời tương lai. Vì thế, sẽ rất khó cho con, nếu mẹ cha không là tình yêu, rất khổ cho con khi cha mẹ quên mình là cha me, bởi cha mẹ chỉ có duy nhất một ơn gọi yêu thương, một sứ mệnh yêu thương, một cuộc đời yêu thương.


Quý độc giả vui lòng đọc tiếp chương 2 : 





Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018

CÔNG GIÁO VÀ TIN LÀNH (Lời Ngỏ)

Vöøa gaëp nhau, chöa kòp chaøo thaêm, baïn toâi ñaõ hoát hoaûng: “Giuùp mình vôùi, thaèng Taân nhaø mình boû ñaïo ñi theo Tin Laønh roài. Noù meâ man caùi nhoùm Tin Laønh ôû ngaõ tö Phuù Nhuaän, vaø chaúng coøn ñaïo nghóa, thôø thaùnh gì”.
Taân laø moät trong soá nhöõng ngöôøi treû coâng giaùo thuoäc gia ñình “coâng giaùo goác” caûi ñaïo theo Tin Laønh. Taân ñaïi dieän cho moät soá baïn treû coâng giaùo ñang chao ñaûo vaø bò hôùp hoàn bôûi nhieàu giaùo phaùi Tin Laønh ñang naùo nhieät truyeàn giaùo ôû caùc thaønh phoá lôùn.
Toâi ñaõ gaëp Taân nhieàu laàn sau ñoù. Gaëp nhau, Taân noùi nhieàu hôn nghe, vaø toâi teá nhò nghe Taân “giaûng”. Caäu sinh vieân 22 tuoåi ñaõ gaëp gôõ nhoùm truyeàn giaùo Tin Laønh ôû saân tröôøng ñaïi hoïc, vaø caäu ñöôïc keát naïp vaøo Tin Laønh sau ba thaùng. Baây giôø thì caäu khoâng caàn ñeán vaät chaát cuûa gia ñình ñeå ñi hoïc, vaø Toaøn phaàn thôøi gian soáng caäu ñeàu daønh cho coâng vieäc cuûa hoäi thaùnh. Hoäi thaùnh ñaây laø hoäi thaùnh Tin Laønh, maø caäu töï nguyeän gia nhaäp sau khi töø choái caên cöôùc Coâng Giaùo cuûa mình. Cuõng vôùi tinh thaàn “ñoäc thoaïi”, Taân “ñaùnh phuû ñaàu” ngöôøi ñoái dieän baèng nhöõng vaán naïn thaàn hoïc, roài ñoäc ñoaùn giaûi thích, keát luaän nhö: Ñöùc Meï cuûa Coâng Giaùo coøn ñoàng trinh, sau khi sinh con laø phaûn sinh hoïc, phaûn khoa hoïc, keå caû phaûn thaàn hoïc nöõa, maø ñöøng queân, Ñöùc Meï khoâng chæ coù moät Chuùa Gieâsu laø con, nhöng coøn nhieàu con khaùc, hoaëc Giaùo Hoaøng vôùi quyeàn baát khaû ngoä laø chaäm tieán, laïc haäu, baèng neâu leân, roài say söa chuù giaûi moät vaøi ñoaïn kinh thaùnh cheânh veânh, rôøi raïc, ngoaøi ngöõ caûnh.
ÔÛ thaønh phoá thì ñoái töôïng laø sinh vieân, hoïc sinh, ôû vuøng saâu vuøng xa thì daân queâ chaát phaùc. Nhöõng nhoùm truyeàn giaùo Tin Laønh tích cöïc hoaït ñoäng, vaø tín höõu taêng nhanh, cuøng vôùi ñôøi soáng vaät chaát cuûa hoï ñöôïc caáp thôøi caûi thieän nhôø ngaân quyõ truyeàn giaùo thöôøng raát lôùn cuûa hoäi thaùnh.         
Toâi chia seû noãi lo cuûa nhöõng cha meï Coâng Giaùo khoâng bieát noùi vôùi con caùi theá naøo veà ñaïo, khi con phaùn nhö thaày daäy, coøn mình laïi ngu ngô, khoâng ñuû kieán thöùc toân giaùo ñeå lyù luaän, bieän baùc, giaûng daäy, thuyeát phuïc. Nhöng cuõng chia seû lo aâu cuûa nhöõng ngöôøi Tin Laønh tröôùc thaùi ñoä döûng döng, laïnh luøng, xa laùnh cuûa ngöôøi Coâng Giaùo vaø vieãn aûnh cuoäc chieán tranh laïnh khoù coù ngaøy chaám döùt giöõa hai giaùo hoäi, duø phong traøo Ñaïi Keát ñaõ ñöôïc khôûi xöoùng töø 50 naêm nay, keå töø Coâng Ñoàng Vaticanoâ II ñöôïc meänh danh laø Coâng Ñoàng Ñaïi Keát. 
Sau cuøng, toâi thoâng caûm vôùi khaùt voïng tín ngöôõng cuûa ngöôøi daân toâi ôû khaép nôi, khi ñôn sô, vui veû theo ñaïo, maø khoâng caàn bieát nhieàu veà toân giaùo mình theo.
Nhöng chia seû vaø thoâng caûm khoâng coù nghóa uûng hoä, ñoàng thuaän, bôûi noãi lo aâu cuûa cha meï coâng giaùo khoâng thay theá hieåu bieát cuûa chính cha meï veà caên tính cuûa ñaïo Coâng Giaùo mình theo, vaø noäi dung giaùo lyù cuûa ñaïo Tin Laønh maø con mình vöøa gia nhaäp; cuõng nhö nhöõng caêng thaúng giöõa hai nhaø Coâng Giaùo vaø Tin Laønh cuøng chung moät xoùm khoâng theå laø chuyeän vónh cöûu, ñôøi ñôøi, khoâng bao giôø dôøi ñoåi.
Phaûi hieåu roõ töøng toân giaùo, phaûi naém vöõng töøng giaùo thuyeát, thoâng suoát giaùo lyù; tín ñieàu cuûa Ñaïo, ngöôøi ta môùi bieát con ñöôøng naøo phaûi choïn, nieàm tin naøo phaûi theo, vaø khi aáy, vieäc truyeàn giaùo, hoä giaùo môùi coù hieäu quaû. Baèng chöùng laø cha meï ñaõ baát löïc tröôùc vieäc caûi ñaïo cuûa con, vaø nhieàu ngöôøi ñaõ ñeå ngöôøi khaùc choïn tín ngöôõng thay cho mình, hay ñuùng hôn: “ñöùc tin” cuûa mình bò ngöôøi khaùc ñaåy ñöa, duï doã, mua chuoäc.
YÙ thöùc töï do tín ngöôõng, choïn moät toân giaùo, gaén boù ñôøi mình vaøo moät nieàm tin thieâng lieâng laø heä troïng, neân ngöôøi vieát trao göûi baïn, vaø qua baïn ñeán nhieàu ngöôøi khaùc, kieán thöùc veà caùc toân giaùo, nhö ñaõ chia seû vôùi baïn  “Phaät Giaùo vaø Coâng Giaùo”, nay ñeán löôït “Coâng Giaùo vaø Tin Laønh”, vaø seõ tieáp noái “Coâng Giaùo vaø Hoài Giaùo”… vôùi muïc ñích laøm saùng toû chaân lyù ñöùc tin tinh roøng, thuaàn khieát, chính thoáng, bôûi chæ coù moät Thieân Chuùa, moät nhaân loaïi.
Laøm coâng vieäc teá nhò naøy, ngöôøi vieát khoâng chæ xaùc tín nieàm tin cuûa mình, chia seû nieàm tin vôùi anh chò em ñoàng ñaïo, maø coøn giuùp anh chò em khoâng cuøng ñaïo haïnh phuùc hôn vôùi choïn löïa tín ngöôõng cuûa rieâng mình. Ñaïo laø con ñöôøng, neân khoâng coù chuyeän giaønh ñöôøng, chieám ñöôøng, chaën ñöôøng, phaù ñöôøng. Ñaïo laø choïn löïa thieâng lieâng cuûa taâm hoàn, neân khoâng theá löïc, phöông tieän vaät chaát naøo coù theå chieám ñoùng, khoáng cheá. Ñaïo laø daán thaân Toaøn dieän, Toaøn theå, vaø taän cuøng cuûa moät ñôøi ngöôøi, neân khoâng theå beû vuïn, caét nhoû, nhaäp nhaèng vaù víu. Ñaïo laø ñöùc tin “pha leâ”, neân khoâng  chòu caûnh “tranh toái tranh saùng”, laãn loän, hoå loán, hoà ñoà, bôûi ngöôøi coù ñaïo laø ngöôøi coù “Ñöôøng, Söï Thaät, vaø Söï Soáng”: Ñöôøng ngay chính, söï thaät troøn ñaày, Toaøn veïn, vaø söï soáng doài daøo, khoâng bao giôø caïn.
Taäp chia seû “Coâng Giaùo vaø Tin Laønh” trình baày nguoàn goác chung cuûa caû hai, vaø khaùc bieät cuûa caû hai, keå töø khi Martin Luther, cöïu linh muïc coâng giaùo taùch khoûi Giaùo Hoäi Coâng Giaùo vaø thaønh laäp moät giaùo phaùi môùi, coù teân Theä Phaûn, Caûæ Caùch cuõng goïi laø Tin Laønh, naêm 1523, taïi AÂu Chaâu.
Ngöôøi vieát khoâng chuû tröông vieát daøi, vaø chi tieát nhö moät bieân khaûo, nhöng coá thu goïn bao nhieâu coù theå, ñeå vaán ñeà ñöôïc hieåu vaø ñoùn nhaän nheï nhoõm, khoâng quaù naëng neà, bôûi ñi vaøo laèn ranh giöõa hai Giaùo Hoäi Coâng Giaùo vaø Tin Laønh, ngöôøi ta deã bò ngoäp vì nhöõng khaùc bieät giaùo lyù, nhöõng xung ñoät, ñoái khaùng daøi vaø khoác lieät cuûa quaù khöù, vaø voâ soá nhöõng laán caán, töôøng thaønh, raøo caûn hieän taïi khoù giaûi toûa.
Jorathe Nắng Tím


CHÚC MỪNG CÁC LINH MỤC CỦA CHÚA


Hình ảnh không thể quên, khó phai mờ và đầy ấn tượng thiêng liêng trong tâm hồn người tín hữu chúng con trong các thánh lễ truyền chức là giây phút tiến chức nằm phủ phục trước bàn thờ  để cùng cộng đòan và Giáo Hội nài xin ơn trợ giúp qua kinh cầu các Thánh. Hình ảnh ấy đẹp vì nói lên được cái bé nhỏ, mong manh của con người linh mục trước sứ vụ cao cả, khó khăn và sự cần thiết của ơn Chúa như điều kiện không thể thiếu của đời tận hiến.
Hôm nay, mừng kỷ niệm ngày chịu chức Linh Mục, chắc chắn cha đang nhớ nhiều những kỷ niệm của ngày trọng đại, khi Thiên Chúa tuyển chọn Cha vào hàng ngũ tư tế thánh thiện qua sự đặt tay của Đức Giám Mục .
Vâng, ngày đó, cha đã sống những xúc động ngập tràn, những giây phút hạnh phúc không thể viết nên chữ, gọi thành lời, những tâm tình thiết tha, dạt dào niềm tin yêu phó thác khi nằm xấp xin ơn, khi đôi tay được xức dầu thánh hiến, khi đón nhận chén thánh, khi khấn hứa mãi mãi vâng phục. Đó là những nét đẹp không gì có thể đẹp hơn, những giá trị không gì có thể thay thế của đời Linh Mục mà hôm nay chúng con được diễm phúc cùng Cha nhớ lại để tạ ơn Chúa và cầu xin cho những tâm tình sốt sắng, nồng nàn ngày thụ phong ấy được sống mãi và lớn mạnh mỗi ngày trong cha..
Chúng con hiệp lòng tạ ơn Chúa đã luôn gìn giữ Cha trong tình yêu  trung tín, phó thác và lòng nhiệt thành phục vụ Giáo Hội ; chúng con tạ ơn Chúa đã luôn có mặt đồng hành với cha trên đường truyền giáo, dù đường ấy không thiếu chông gai, trắc trở, hiểm nguy ; chúng con cũng cùng cha tiếp tục nài xin ơn phù trợ để đời Linh Mục của cha sẽ ngày càng thánh thiện, toả sáng, ngập tràn  ân sủng của Đức Kitô, vị linh mục thứ nhất và đời đời, là gương mẫu và lý tưởng của đời cha.
Xin Chúa tiếp tục ở với Cha  trong suốt đời Linh Mục, và nâng đỡ, phù trì Cha đến cây số sau cùng của hành trình tận hiến để Cha mãi là mục tử tốt lành, thánh thiện như lòng Chúa  mong ước.
Jorathe  Nắng Tím


Suy Niệm TIN MỪNG Chúa Nhật 24 Thương Niên B (Mc 8, 27 -35)


Sau nhiều phép lạ đã làm, Đức Giêsu đặt cho các môn đệ  một câu hỏi hóc búa, nhưng then chốt , và là  nền tảng,  trung tâm của Tin Mừng : “Anh em bảo Thầy là ai?”
Câu hỏi này tất nhiên đã là câu hỏi trong óc và trên môi miệng của tất cả mọi người đã gặp Đức Giêsu  hoặc đã nghe nói về Ngài. Trước những việc Ngài làm, lời Ngài dậy, người ta bàn tán xôn xao về Ngài ; người ta hỏi han về danh tính, lý lịch của Ngài ; người ta đoán già đoán non tương lai của Ngài ; và không ít người đã đặt  nghi vấn về Ngài. Bởi thế, khi nói về Ngài, người ta đã không thống nhất  một ý, nên “có người bảo Ngài là Gioan Tẩy Giả, kẻ bảo là Êlia, số khác bảo là một ngôn sứ nào đó” (Mc 8,28). Riêng các môn đệ, khi được hỏi : “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”  Phêrô đã nhanh nhẩu thay anh em trả lời : “Thầy là Đấng Kitô” (Mc 8, 29).
Phêrô đã trả lời chính xác, đã nói đúng danh tính của Đức Giêsu: Đấng Kitô, nghiã là xác tín căn cước đích thực của Thầy mình : Đấng Thiên Chúa sai đến để cứu dân. 
Nhưng  Phêrô có hiểu đúng ý nghiã của danh tính Đấng Kitô  của Thầy mình, hay cũng như những người Do Thái đương thời khao khát mong đợi một Đấng Kitô đầy uy lực để giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị ?
Chắc chắn  Phêrô đã hiểu không đầy đủ ý nghĩa  danh tính Đấng Kitô, nên Đức Giêsu mới  "bắt đầu dậy cho các ông biết” Con Người là ai và phải chịu đau khổ thế nào (Mc 8,31), điều mà các môn đệ không bao giờ dám và muốn nghĩ đến.  Nhưng sự thật còn bẽ bàng hơn, khi Phêrô tỏ ra chẳng hiểu gì về sứ mệnh và thông điệp của Đấng Kitô, khi ông “kéo riêng Đức Giêsu ra và bắt đầu trách Người” (Mc 8,32), vì “Người đã dậy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế, cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại” (Mc 8,31). Và hậu qủa là ông đã bị Đức Giêsu quở trách :  “Xatan ! Lui lại đằng sau Thầy ! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người” (Mc 8,33).   
Chúng ta nhận thấy Đức Giêsu đã dứt khoát không muốn các môn đệ  tiếp tục hiểu sai về sứ mệnh Đấng Kitô của Ngài, và muốn chấm dứt giai đọan các môn đệ hiểu lơ mơ, mù mờ về sứ vụ Cứu Thế của Ngài, và một cách trực tiếp, rõ ràng, Ngài cho các ông biết : Ngài sẽ phải chịu khổ hình và chết, nhưng sẽ sống lại sau ba ngày. 
Qủa thực, khi được mặc khải về cuộc thương khó sắp tới, hình ảnh Đấng Kitô vốn có trong đầu óc các môn đệ  từ những ngày đầu, đã  lập tức tan tành, vỡ vụn, thay bằng những hình ảnh thất bại tang thương, khổ hình đẫm máu, và chết chóc sầu thảm. Trước đe dọa  của đau khổ và sự chết, các ông đã đi từ bỡ ngỡ đến hoảng hốt, từ ngỡ ngàng đến hoang mang, từ nghi ngờ đến lo sợ. Và hầu hết các ông đã  không còn muốn tin Thầy mình là Đấng Kitô, khi ước mơ Thầy sẽ  giải phóng Ítraen, và nhóm môn đệ thân tín sẽ được ngồi bên phải, bên trái Thầy trong vương quốc vinh quang hoàn toàn tan biến, sụp đổ.
Ngày hôm nay, cũng như Phêrô xưa, chúng ta tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Đấng Thiên Chúa sai đến để cứu độ nhân loại, nhưng chúng ta muốn một Đấng Cứu Thế không biết đau khổ, một Hiến Chương Nước Trời không Thánh Giá, một tình bạn với Đức Kitô không cần sám hối, trở về, và một lịch sử nhân loại không ơn cứu độ. Chúng ta cũng mơ ước một Đấng Cứu Thế quyền năng và chỉ làm phép lạ ; đồng thời người môn đệ đi theo Đức Kitô sẽ không theo một Thiên Chúa vác Thánh Giá và chịu đóng đinh, nhưng theo một minh quân, một “Thiên Chúa các đạo binh” nghiền nát quân thù dưới chân và lẫy lừng chiến công hiển hách.  
Khi loan báo cuộc khổ hình và cái chết, Đức Giêsu không biện hộ cho đau khổ, vì đau khổ không phải là điều Ngài tìm, nhưng điều làm vinh danh Thiên Chúa chính là tình yêu, và với Đức Giêsu, cao điểm của đau khổ  trùng hợp với tuyệt đỉnh của Tình yêu.Tình yêu và đau khổ gặp nhau  trên Thánh Giá. Tình Yêu và Đau Khổ trùng phùng nơi Ngài. Tình Yêu và đau khổ  là một mầu nhiệm, và mầu nhiệm này hệ tại ở việc Thiên Chúa Cha đã cho phép đau khổ “hành hạ” chính  Con Một yêu dấu của mình.
Là mầu nhiệm, đau khổ và cái chết đi qua cuộc sống con người, nhưng không bao giờ chúng có thể làm phai nhạt  hoặc xóa bỏ  tình yêu và niềm hy vọng, bởi  Đức Giêsu, Thiên Chúa Cứu Độ đã sống mầu nhiệm đau khổ và chung phần thân phận phải chết với con người. Chính Đức Kitô, nhờ mầu nhiệm khổ nạn và chết của Ngài sẽ làm sống lại những ai phải chết và làm hoan lạc những ai phải khổ đau bằng sự phục sinh vinh quang của Ngài.
Như thế, sự sẵn sàng trước đau khổ và cái chết sẽ là thái độ phó thác của tình yêu, nhờ tín thác vào Đức Kitô, Đấng biết giá trị cứu độ của đau khổ, và luôn âu yếm nhìn chúng ta trong thử thách với đôi mắt của người cha yêu thương, nhân hậu. Lòng tín thác ấy cho phép chúng ta bước đi bình an trong sức mạnh và ánh sáng của Đức Kitô, để không ngần ngại mang lấy gánh nặng của khổ đau với một tình yêu luôn hiện diện. Cũng với lòng tín thác, chúng ta không tưởng tượng hay vẽ trước những khổ đau của ngày mai, nhưng  vui lòng đón nhận khi khổ đau hôm nay đến từ tay Thiên Chúa, như lời mời gọi của Đức Kitô chịu đóng đinh đối với những người Ngài yêu, để họ được cùng Ngài đi vào vinh quang qua đau khổ, đến sự sống qua sự chết, vào hạnh phúc đời đời  qua hành trình thử thách trần gian.
Lậy Chúa, như thánh Tông đồ Phêrô, chúng con đã không hiểu sứ mệnh của Đức Giêsu và nhiều lần, chúng con đã  theo Xatan ngăn cản sứ vụ cứu thế của Ngài, khi khước từ đau khổ như đường vào hạnh phúc, chối bỏ Thánh Giá như đường dẫn đến sự sống, và phủ nhận Đức Giêsu chịu đóng đinh là Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Qùy dưới chân Thánh Giá, chúng con xin Chúa ban Thánh Thần để chúng con chân nhận Thánh Giá là mầu nhiệm cứu độ của Đức Kitô và suốt đời được  ở lại với Đức Kitô, Đấng đã chết và sống lại trong niềm vui bao la, sâu thẳm của mầu nhiệm Tình Yêu và Thánh Giá.
Jorathe Nắng Tím
Các Bài đọc Chúa Nhật 24 TNB, Quý vị tham khảo tại đây : http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20180911/43896